Kể từ khi Tống Yên giới thiệu thân phận của Tống Lâm An trước mặt cả lớp.
Mỗi giờ ra chơi đều có bạn học đến "vây xem" anh ta.
Chẳng qua là hỏi về quá khứ của anh ta.
Lời ra tiếng vào lúc nào cũng nhắc nhở anh ta rằng: Cậu chỉ là người ngoài ở nhà họ Tống thôi.
Cho đến một ngày, lại có vài nữ sinh vây quanh Tống Lâm An.
Anh ta cuối cùng cũng không nhịn được nữa, giọng nói đè nén cơn giận: "Các cậu muốn tìm hiểu về cuộc sống ở cô nhi viện đến thế thì có thể đi tìm Phó Tây Tây mà, cô ta cũng giống tôi là con nuôi, lại còn là đứa trẻ nhà họ Tống chọn thừa không thèm lấy, mới bị người ta nhặt về đấy."
Lời vừa thốt ra, mấy nữ sinh kinh ngạc nhìn về phía hàng sau, vây quanh tôi như thể phát hiện ra sinh vật mới lạ.
"Cậu và Tống Lâm An ở cùng một cô nhi viện sao?"
"Trẻ con ở cô nhi viện có phải đều rất bẩn, một tháng mới tắm một lần không?"
...
Tôi quá hiểu bọn họ muốn làm gì rồi, liền ngẩng đầu mỉm cười nhẹ nhàng: "Đúng vậy, sao nào? Cậu định bỏ nhà ra đi hay cha mẹ đều mất cả rồi, cần mình giới thiệu cho một cô nhi viện không?"
"Cậu có bệnh à! Mình chỉ hỏi một chút thôi, có cần phải nguyền rủa mình như thế không?"
"Đúng vậy, cho nên cách xa mình ra một chút, nếu không bị lây bệnh mình không chịu trách nhiệm đâu."
Nữ sinh kia tức tối, định xông lên nhưng đã bị bạn đi cùng kéo lại.
"Nghe nói cậu ta được nhà họ Phó nhận nuôi đấy, cậu đừng có gây chuyện linh tinh..."
Tống Yên vốn đang ngồi tại chỗ đeo tai nghe, giả vờ không nghe thấy lời trêu chọc của mấy nữ sinh.
Đột nhiên như nhớ ra điều gì đó, cô ta đứng dậy đi về phía tôi.
"Hóa ra cậu chính là đứa trẻ nhà họ Phó nhận nuôi, nghe nói Phó Huân vừa xấu vừa què, tính tình lại rất thối, có đúng không?"
Vừa xấu vừa què?
Què là thật.
Nhưng mà xấu...
Nếu anh mà được coi là xấu thì trên đời này không còn người đàn ông nào đẹp nữa rồi.
Còn về tính tình thối, đúng là anh rất ít khi để ý đến người khác.
Tôi đang định phản bác thì nghe thấy nữ sinh bên cạnh phụ họa theo:
"Ê Tống Yên, nhà cậu chẳng phải có hôn ước với nhà họ Phó từ đời tổ tiên sao, vậy chẳng phải sau này cậu phải gả cho một tên què sao?"
Vừa dứt lời, Tống Yên liền cuống quýt, sợ người khác hiểu lầm.
"Sao mình có thể gả cho anh ta được? Nhà mình là ân nhân cứu mạng của nhà họ Phó, dù có liên hôn cũng phải tìm người xuất sắc nhất mới xứng với mình chứ."
"Nhưng mà... nghe nói nhà họ Phó mấy đời độc đinh..."
"Tống Yên!"
Tống Lâm An đột nhiên xông tới hàng ghế sau: "Sao cô có thể gả vào nhà họ Phó được, trong mắt cô rõ ràng chỉ có tôi..."
Nói được nửa chừng thì đột ngột dừng lại.
Mọi người kinh ngạc nhìn sang.
Tống Yên cũng trợn tròn mắt nhìn anh ta.
Tôi không ngại làm chuyện này thêm rắc rối, liền thong thả bồi thêm một câu: "Xem ra quan hệ của hai người không đơn giản đâu nha."
Tống Yên theo bản năng né sang một bên.
Tống Lâm An nhận ra hành động vừa rồi của mình có chút không thỏa đáng.
Anh ta ghé sát tai Tống Yên, nói nhỏ: "Tôi chỉ lo lắng cô bị lừa thôi, nghe nói thiếu gia nhà họ Phó bạo lực cố chấp, tuyệt đối không phải là sự lựa chọn tốt nhất đâu."
"Cô quên là tôi đã hứa với ba mẹ là sẽ bảo vệ cô cả đời sao."