Sáng sớm hôm sau, tôi bị tiếng cãi vã ngoài hành lang đánh thức.
Đẩy cửa ra, chỉ thấy những tấm gương xếp chồng chất lên nhau la liệt khắp hành lang.
Hôm qua lúc đi làm về vẫn chưa thấy có.
Chắc hẳn là có người đã lén lút dọn tới vào lúc nửa đêm.
Thím Lý và Trần Phượng Anh đang đứng cãi nhau bên cạnh mấy tấm gương.
Thím Lý nói: "Bà mau chuyển mấy thứ này đi chỗ khác, để ở đây quá nguy hiểm."
Trần Phượng Anh nói: "Dựa vào cái gì bà bảo chuyển là phải chuyển?"
Thím Lý nói: "Đây là nơi công cộng, lỡ như có người va phải thì sao?"
Trần Phượng Anh nói: "Va phải thì coi như nó xui xẻo."
Thím Lý nói: "Bà ăn nói cái kiểu vô trách nhiệm gì vậy? Nếu cháu nội tôi mà sứt mẻ chỗ nào, tôi liều mạng với bà."
Trần Phượng Anh vừa nghe vậy lại càng hăng máu, một tay chống nạnh, tay kia chỉ thẳng mặt thím Lý chửi mắng.
"Úi xời xời, làm như mỗi mình bà có cháu nội không bằng? Tỏ thái độ khinh khỉnh với ai thế hả? Biết đâu chừng còn chả phải con cháu nhà bà, có đâm chết cũng là đáng đời."
"Bà..."
Thím Lý tức giận nghẹn họng không nói nên lời, cuống cuồng trợn trừng mắt.
"Hừ!"
Trần Phượng Anh hừ lạnh một tiếng, hung hăng càn quấy nghênh ngang rời đi.
Tôi càng xem càng tức giận.
Nếu là lúc trước, tôi đã sớm xông ra chống lưng cho thím Lý rồi.
Tuy nhiên hiện tại, tôi đang mang thai.
Thai nhi vẫn chưa đầy ba tháng.
Tôi không thể chỉ dựa vào một bầu máu nóng mà lao lên phía trước được.
Đặc biệt là khi nhớ tới những gì mà cặp mẹ chồng con dâu Trần Phượng Anh đã làm với tôi ở kiếp trước, tôi vẫn còn bàng hoàng sợ hãi.
Tôi không thể để bi kịch đó tái diễn thêm lần nào nữa.
Kiếp này, tôi phải bảo vệ em bé của tôi chào đời một cách an toàn.
"Thím Lý, có chuyện gì vậy?"
Tôi bước lên phía trước hỏi han.
Thím Lý ngân ngấn nước mắt khóc lóc kể lể với tôi.
"Cháu nói xem trên đời này sao lại có người xấu xa đến thế? Hành lang vốn dĩ đã chật hẹp, còn cố tình bày một đống gương ở đây, hằng ngày bao nhiêu người qua lại, lỡ như ai va phải, hậu quả thật không dám tưởng tượng."
Tôi nhìn thím ấy đầy vẻ hiếu kỳ.
"Tại sao bà ta lại bày nhiều gương ở đây như vậy?"
"Mê tín dị đoan chứ sao!" Nhắc tới chuyện này thím Lý lại tức giận bất bình.
"Bà ta khăng khăng nói rằng gia đình nhà bà ta liên tiếp gặp chuyện không may, là do bị tiểu quỷ nhắm trúng; tiểu quỷ trước tiên đã hút cạn tủy não của đứa cháu đầu, khiến đứa cháu trai đích tôn nhà bà ta biến thành một thằng ngốc; sau đó lại cắn đứt rễ sinh mệnh của đứa trẻ, làm cho đứa cháu thứ hai cũng chết lưu trong bụng."
"Có người lừa bà ta, bảo mang gương đặt ở vị trí đối diện cửa nhà để bắt tiểu quỷ, thì sẽ giải trừ được vận xui, thế mà bà ta cũng tin sái cổ."
"Hai đứa cháu nội nhà thím đang tuổi ăn tuổi lớn hiếu động, mỗi ngày đều phải đi ngang qua đây, bây giờ thím lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, chỉ sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn."
"Nói bà ta bà ta cũng không chịu nghe, còn bảo thím ghen tị với bà ta, không muốn cho bà ta được bế cháu nội, sao lại có cái loại người như vậy cơ chứ!"
Thím Lý càng nói càng ấm ức, nước mắt tuôn rơi lã chã.
Tôi an ủi thím ấy vài câu, rồi một mình đến chỗ làm.
Gần đây sau khi Lưu Giai sảy thai, bầu không khí trong khu phố trở nên kỳ lạ khác thường.
Mọi người đều cẩn thận từng li từng tí, sợ rước phải vận xui của Trần Phượng Anh.
Người phụ nữ này hễ có chuyện gì không vừa ý, liền nhảy cẫng lên chửi xéo mắng nhiếc bóng gió.
Các hộ dân sống cùng tầng với chúng tôi, gần như đều đã xé rách mặt với bà ta rồi.
Tôi thường xuyên ở nhà một mình, do những ám ảnh từ kiếp trước, trong lòng luôn thiếu đi cảm giác an toàn cực độ.
Chồng tôi đi công tác xa, hai tháng trước về được một lần, ở lại vài ngày rồi lại đi.
Tôi không phải người địa phương, bố mẹ chồng thì đã qua đời từ sớm.
Bố mẹ đẻ lại phải chăm sóc chị dâu ở cữ, không rứt ra được.
Tôi cũng không thể bảo chồng nghỉ việc.
Cả hai chúng tôi đều là tầng lớp làm công ăn lương bình thường, không gánh nổi hậu quả của việc thất nghiệp.
Sau nhiều lần cân nhắc, tôi quyết định tự mình cố gắng vượt qua khoảng thời gian này.
Đợi đến lúc gần sinh sẽ thuê một người giúp việc chăm đẻ.
Tôi giấu nhẹm chuyện mình mang thai với người ngoài.
Mỗi ngày đi làm đều chỉ mặc những bộ quần áo rộng thùng thình.
Tan làm là về thẳng nhà, không xuống lầu đi dạo nữa.
Khi mang thai được sáu tháng, tôi xin đơn vị cho nghỉ thai sản.
Khi cái bụng ngày một to ra, dù quần áo có rộng đến mấy cũng không thể che giấu được nữa.
Tôi cố gắng ở lì trong nhà.
Mỗi lần đi chợ đều mua đủ nguyên liệu nấu ăn dùng cho nhiều ngày, để siêu thị giao hàng tận cửa.
Rảnh rỗi liền lên mạng tìm kiếm người giúp việc chăm đẻ ưng ý.
Đợi thêm hai tháng nữa, chỉ cần thuê được người giúp việc chăm đẻ, tôi có thể yên tâm dưỡng thai rồi.
Tôi tự cho rằng mình làm việc thần không biết quỷ không hay.
Tuy nhiên, trên đời này làm gì có bức tường nào chắn được gió lọt qua?
Một buổi tối sau khi ăn cơm xong, tôi đang nằm trên ghế sô pha xem ti vi.
Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên.
Ban đầu tôi cứ tưởng là thím Lý, không nghĩ ngợi gì nhiều định ra mở cửa.
Tay vừa mới chạm vào tay nắm cửa, lại cảm thấy có gì đó không ổn.
"Ai đấy?"
Tôi cảnh giác hỏi một câu.
"San San, là tớ đây."
Giọng nói của Lưu Giai xuyên qua khe cửa truyền vào, nghe vô cùng quái dị.
"Có chuyện gì vậy?" Tôi lạnh lùng hỏi lại.
"Dạo này tớ ít thấy cậu, tớ nhớ cậu quá, cậu mở cửa ra đi, chúng ta nói chuyện với nhau một lát."
Cái rắm, lần trước gặp mặt ngay cả chào hỏi còn không thèm chào.
Đây chính là cái thứ gọi là "Tớ nhớ cậu" của mày đấy à?
"Tớ sắp đi ngủ rồi, có chuyện gì để ngày mai nói đi!"
"San San, có phải cậu vẫn còn đang trách tớ đúng không?" Lưu Giai âm u lên tiếng.
"Giữa chúng ta có lẽ đã xảy ra một vài hiểu lầm, cậu mở cửa ra, cho tớ vào trong, chúng ta lại giống như ngày trước nói chuyện trắng đêm, được không?"
Cô ta nói một cách tha thiết chân thành, nếu không phải vì tôi hiểu quá rõ bản tính của cô ta, biết thừa cô ta diễn kịch giỏi đến mức nào, có lẽ tôi đã thực sự bị cô ta lừa gạt rồi.
"Không cần đâu, tớ mệt rồi."
Vứt lại câu nói đó, tôi không thèm để ý đến sự dây dưa lằng nhằng của cô ta nữa.
Quay người trở về phòng ngủ, trước khi đi ngủ còn cẩn thận kiểm tra cửa nẻo lại một lần.