Tôi bị khói đặc từ vụ hỏa hoạn làm cho sặc tỉnh, mơ hồ nghe thấy có người đang gọi tôi.
"Châu Nguyệt, mau cứu chị".
Cách đó không xa Châu Vân đang vẫy tay kêu cứu với tôi.
Hình ảnh này tôi đã trải qua một lần rồi.
Đời trước, vì cứu Châu Vân, tôi bị xà nhà đập trúng, chân trái bị cắt cụt, dung nhan bị hủy hoại hoàn toàn.
Cuối cùng còn bị Châu Vân hạ độc, ngụy tạo thành tôi trầm cảm rồi tự sát mà chết.
Trước khi chết, tôi từ miệng Châu Vân biết được thân phận con nuôi của cô ta.
Hóa ra, trước khi tôi sinh ra, mẹ mãi không thể mang thai, nên đã đến trại trẻ mồ côi nhận nuôi Châu Vân.
1 năm sau, mẹ bất ngờ mang thai tôi, Châu Vân không thể chấp nhận sự thật mình là em gái (trên danh nghĩa), lại không dám để lộ chút nào trước mặt bố mẹ.
Cô ta đã đánh chủ ý lên người tôi.
Cô ta từ nhỏ đã đổi trắng thay đen trước mặt bố mẹ, khiến bố mẹ cảm thấy cô ta ngoan ngoãn hiểu chuyện, còn tôi thì hống hách ngang ngược.
Lâu dần, mục tiêu của cô ta không còn chỉ là tranh sủng với tôi nữa.
Cô ta muốn phóng hỏa thiêu chết tôi.
Đáng thương đời trước tôi một tấm lòng son sắt, trả giá bằng việc gãy chân và hủy dung để cứu cô ta ra khỏi biển lửa.
Sự thật thì, đây chẳng qua chỉ là màn kịch do cô ta tự biên tự diễn.
Hôm nay, tôi cư nhiên lại trùng sinh trở về thời điểm bắt đầu cơn ác mộng này.
Cảm giác nóng rực do nhiệt độ cao xung quanh nướng vào da thịt nhắc nhở tôi đây không phải là mơ, tôi nhấc chân muốn tiếp tục chạy, lại bị Châu Vân túm lấy ống quần.
"Em gái, cầu xin em cứu chị với, chị sợ lắm".
Tôi nhìn người chị gái đã cùng chung sống 17 năm, 1 giây sau, hung hăng rút chân mình ra.
Toét miệng cười: "Chị à, em cũng sợ, chúng ta mạnh ai nấy chạy đi".
Dứt lời, tôi chạy biến ra ngoài, mặc kệ Châu Vân ở phía sau xé gan xé phổi gào thét.
Chân của cô ta vừa nãy đã bị đèn chùm đè trúng, chạy ra được mới là gặp quỷ.
Chị gái tốt của tôi.
Đời này, chị hãy tận hưởng thật tốt cái địa ngục trần gian do chính tay chị tạo ra đi nhé.
Lửa trong biệt thự cháy rất lớn, may mà bảo vệ báo cảnh sát kịp thời, Châu Vân được cứu ra ngoài, nhưng bị bỏng đến mức hoàn toàn thay đổi diện mạo.
Tôi rất hài lòng, đây mới là sự mở đầu tốt nhất.
Cứ như thế để cô ta xuống điện Diêm La đầu thai thì hời cho cô ta quá.
Rất nhanh, bố mẹ nhận được điện thoại vội vàng từ công ty chạy về nhà.
Tôi đã ấp ủ sẵn cảm xúc, ngay giây phút đầu tiên gặp bố mẹ liền bùng nổ kỹ năng diễn xuất.
Khóc lóc không ngừng, cơ thể run rẩy liên hồi.
Nhìn qua là biết đã bị dọa sợ chết khiếp.
Họ lúc này không kịp lo lắng những chuyện khác, trước mắt chỉ lo cho cảm xúc của tôi, vội vàng ôm tôi vào lòng.
Tôi canh chuẩn thời cơ ngất xỉu, khiến họ không còn rảnh rang để ý đến tình hình của Châu Vân nữa.
Đời trước, Châu Vân chính là làm như vậy.
Để tôi một mình ở trong phòng bệnh khổ sở chống đỡ.
Còn cô ta từng bước chiếm đoạt tất cả của bố mẹ.
Với thân phận của một đứa con nuôi.