Như tôi dự liệu, đám côn đồ này đầu tiên là phủ nhận tống tiền tôi, sau đó bị video camera vạch trần, lại đồng thời một mực khẳng định là tôi dùng gậy đánh bọn họ sưng mặt sưng mũi.
Tôi cầm khăn giấy ngồi trong góc rơi nước mắt.
Hiệu trưởng đau đầu nhìn mấy thanh niên bất hảo này, lại nhìn mấy người giám hộ, chỉ vào camera bác bỏ lời khai tôi đả thương người của bọn họ.
"Ông nói lời này cũng quá thiên vị rồi, ai nói cục cưng nhà tôi là du côn, nhà chúng tôi tuy rằng điều kiện không tốt, nhưng mà loại chuyện đả thương người này chắc chắn sẽ không làm!"
Một bà mẹ của tên du côn đứng ra phản đối, ngay sau đó, những người phía sau đều đồng thanh hùa theo.
"Các người không cần tiếp tục ngụy biện, hiện tại tình huống này, bọn họ tống tiền bạn học, lại ra tay đánh người, không đưa bọn họ vào trại giáo dưỡng là may rồi, hiện tại nhà trường chắc chắn là phải cho bọn họ thôi học".
Nghe thấy lời này, mấy học sinh còn lại nhìn nhau, cái này không phải là chuyện đùa.
Lên đến cấp 3 này, bố mẹ bọn họ đã tốn không ít tiền.
Nếu như hiện tại thôi học, không thể nào còn trường khác nguyện ý nhận bọn họ, đến lúc đó về nhà chắc chắn sẽ bị lột một lớp da.
"Em có chứng cứ, bọn em không có tống tiền Châu Nguyệt, bọn em chỉ là bị người ta xúi giục, cho nên mới đi đe dọa nó thôi".
Một thằng béo cao 1m7 đứng ra, trong tay còn cầm một chiếc điện thoại.
"Lời này có ý gì".
Bố tôi nghe thấy có ẩn tình khác, lông mày đã nhíu chặt lại, xem ra sự việc so với ông tưởng tượng còn phức tạp hơn.
"Thầy hứa không đuổi học bọn em trước đi, bọn em mới nói, nếu không thì không nói".
Thằng béo nghiến răng nói chuyện, hiệu trưởng nhìn sắc mặt bố mẹ tôi: "Được, chỉ cần các em biết sai chịu sửa, đưa chứng cứ ra!"
Dưới một hồi thao tác của thằng béo, một đoạn ghi âm được phát ra: "Có thời gian thì đi tìm em gái tao chơi đùa chút đi, nó không phải rất muốn được tuyển thẳng sao? Tao cứ không để cho nó được như ý, chúng mày động thủ, tao sau đó chuyển tiền cho chúng mày".
"Trận hỏa hoạn kia sao lại không thiêu chết nó đi, không sao, coi như không chết, tao cũng muốn nó sống trong địa ngục".
Âm thanh tuy rằng có chút nhỏ, nhưng mẹ trong nháy mắt đã nghe ra được là giọng của Châu Vân, lập tức đứng dậy: "Sao có thể chứ!"
"Em đặc biệt ghi âm lại đấy, chính là sợ nó nuốt lời!" Thằng béo kiên định nói.
Tôi vẻ mặt không thể tin nổi, tay đều đang run rẩy: "Không thể nào, sao lại là chị, con rõ ràng không chắn đường của chị, sao có thể là chị ấy đi thuê người hại con chứ".
Bố mẹ thì sắc mặt tái mét chào tạm biệt hiệu trưởng, đạp chân ga nhanh chóng chạy về nhà.
Bởi vì sự việc quá lớn, chuyện hỏa hoạn mà Châu Vân nói phía sau cũng không gây sự chú ý của người khác.
Về đến nhà, Châu Vân ở nhà một mình bởi vì lâu không thấy mẹ bưng nước tới, đang nổi trận lôi đình.
Mẹ thay đổi vẻ mặt cưng chiều ngày thường, hung hăng lôi Châu Vân từ trên giường xuống.
Châu Vân hét lên một tiếng: "A! Đau quá, mẹ làm gì thế!"