Nhìn nhân viên cứu hộ xuống vớt người, tôi cũng trợn mắt trắng trực tiếp ngất đi không tỉnh.
Mở mắt ra, tôi đột nhiên phát hiện hình ảnh của mình và lúc mở đầu gần giống nhau, tôi bị thương nhẹ, Châu Vân bị thương nặng, tôi phòng bệnh thường, Châu Vân phẫu thuật.
Phải nói là, mạng của Châu Vân so với tôi dai hơn nhiều, như vậy mà vẫn còn giữ được một cái mạng.
Bố mẹ đã hoàn toàn thất vọng về Châu Vân.
Sai sót của bệnh viện tâm thần lần này suýt chút nữa khiến tôi mất mạng, chỉ để lại mẹ ở bệnh viện, bố và luật sư trong đêm lái xe đến bệnh viện tâm thần hỏi tội.
Tôi an ủi mẹ tinh thần có chút suy sụp, bảo bà yên tâm, đừng tiếp tục nơm nớp lo sợ nữa.
Hiện tại sẽ không có ai đến làm hại con nữa rồi.
Châu Vân lại lần nữa được chuyển vào phòng chăm sóc đặc biệt (ICU), bởi vì dưới mặt hồ có lắp đá Thọ Sơn để đổi phong thủy, đâm xuyên người Châu Vân thành một cái lỗ.
Lại qua 1 tháng nữa, Châu Vân cuối cùng cũng tỉnh lại.
Nói chính xác hơn, không phải cô ta tự tỉnh, là đau đến tỉnh.
Bởi vì bố mẹ không tiếp tục chi tiền vào những việc vô nghĩa nữa, không cho cô ta dùng bơm giảm đau nữa.
Châu Vân môi khô nứt mở mắt ra, nỉ non muốn gặp bố mẹ lần cuối: "Con muốn gặp bố mẹ".
Kết quả lại nhìn thấy tôi.
Cô ta kinh hoàng mở miệng: "Châu Nguyệt, mày, mày sao vẫn chưa chết!"
"Tôi đương nhiên chưa chết rồi, tôi còn phải nhìn chị nửa đời sau đau khổ đây, muốn gặp bố mẹ à, họ sẽ không đến gặp chị nữa đâu".
"Châu Vân, họ không cần chị nữa rồi".
Dứt lời, tôi vô tình đóng cửa lại, để lại Châu Vân dùng giọng nói khàn đặc kêu cứu.
Không qua mấy ngày, bệnh viện truyền đến tin tức, Châu Vân trong đêm khuya do nhiễm trùng sốt cao không lui mà tử vong.
Đám tang của Châu Vân rất đơn giản, người đi lại đều là người đến tế bái tổ tiên, bố mẹ ở trong một nhà tang lễ mua một cái bài vị dùng để thờ cúng, mộ phần cũng chỉ mua một nấm mồ nhỏ.
Tôi cầm hoa cúc, mặc một chiếc váy đen ngân nga hát đến gần lễ đường.
Người xung quanh toàn bộ dùng ánh mắt kỳ quái nhìn tôi, thực sự chưa từng thấy người nào ở đây mà cười vui vẻ như vậy.
Tôi nhìn bố mẹ đang thắp hương ở đằng xa.
Người đã chết, lúc còn sống làm việc ác nhiều hơn nữa cũng sẽ khiến người ở lại rơi vài giọt nước mắt.
Tôi nhẹ nhàng lắc đầu than họ không biết cố gắng, người ta đều nói ngã một lần khôn hơn một chút, bố mẹ tôi đây là ngã một lần, lại ngã một lần, ngã đến khi no mới thôi.
Có điều xem nể tình hai người đời này đối với tôi cũng coi như tạm được.
Đủ loại chuyện đời trước, tôi tạm thời tha thứ.
Với tư cách là đứa con gái duy nhất còn sống trên đời của hai người, nửa đời sau của hai người, con sẽ chăm sóc thật tốt.
—Hoàn—