Mẹ ban đầu định ở nhà 1 tuần chăm sóc Châu Vân, hiện tại mới về 3 ngày đã sắp bị Châu Vân giày vò đến tinh thần suy sụp.
Châu Vân cũng không còn dáng vẻ ngoan hiền trước kia nữa.
Đều nói giường bệnh lâu ngày không có con hiếu thảo.
Câu nói này dùng trên người bố mẹ chăm sóc con cái cũng y như vậy.
Đối đãi với tôi là con ruột ở kiếp trước đã như thế, đối đãi với Châu Vân là con nuôi ở kiếp này càng là như vậy.
Con đường phục hồi chức năng rất đau đớn, mỗi lần đi một bước, đau đớn như xé rách khiến người ta toát mồ hôi đầy đầu.
Điều này cũng khiến tính khí Châu Vân ngày càng tệ.
Châu Vân ở nhà ăn gì dùng gì đều phải chọn cái mình thích, một cái không vừa ý liền lấy chân và mặt mình ra khóc lóc, nếu là khuôn mặt lúc trước nói không chừng còn có thể khơi dậy lòng thương cảm của bố mẹ, nhưng hiện tại họ bắt đầu chán ghét rồi.
Thời gian bữa tối, Châu Vân nhất định phải ngồi vào bàn ăn cơm.
Không chịu nổi sự ầm ĩ của cô ta, bố dùng xe lăn đưa người xuống.
Vừa mới ngồi xuống, Châu Vân nhìn cái âu nhỏ trước mặt tôi, lại nhìn trước mặt mình cái gì cũng không có, vô lý yêu cầu muốn đổi chỗ với tôi.
Mẹ giải thích: "Tiểu Vân, đây là canh vịt làm cho Nguyệt Nguyệt, bên trong bỏ thêm chút đồ tẩm bổ, cơ thể con hiện tại tạm thời vẫn chưa thể ăn được, phải nghe theo lời dặn của bác sĩ".
"Mọi người chỉ là không muốn cho con uống, cái gì đồ tốt đều chỉ cho Châu Nguyệt, chính là tìm cớ qua loa lấy lệ với con".
Sự kiên nhẫn của bố cuối cùng theo lời nói của Châu Vân giảm xuống điểm đóng băng.
Dùng sức đặt cái cốc trong tay mình xuống.
"Chúng ta thông cảm cho con, con về mấy ngày nay chưa lúc nào chịu ngừng nghỉ, con xem xem mẹ con đều bị con giày vò thành cái dạng gì rồi".
"Châu Nguyệt cũng là chỗ nào cũng nhường nhịn con, cái gì cũng ưu tiên con trước, con không biết thu liễm, ngược lại còn được đằng chân lân đằng đầu, hiện tại đến ăn bữa cơm cũng hùng hổ dọa người, con hiện tại đang dưỡng thương, trong nhà cái gì tốt đều là đưa cho con trước, con chỉ nhìn thấy mỗi bát canh trước mặt em con thôi sao?"
Châu Vân nghe thấy lời này, nhận ra không ổn, bĩu môi cũng khóc thành tiếng.
"Con chỉ là quá sợ hãi thôi, con rất sợ mọi người không cần con nữa, con không phải cố ý, bố mẹ xin lỗi. Con mỗi đêm đều mơ thấy trận hỏa hoạn lớn đó, mỗi đêm đều gặp ác mộng".
"Đều là từ trong hỏa hoạn đi ra, Châu Nguyệt một chút việc cũng không có, con lại bị đè đến gãy xương dập nát, còn bị bỏng mặt".
Châu Vân hận tôi là con ruột của bố mẹ.
Cô ta hiện tại hận không thể ăn tươi nuốt sống tôi, trong mắt cô ta, tôi chính là kẻ đầu sỏ gây ra tất cả chuyện này.
Bố mẹ cũng không hề như Châu Vân mong muốn lộ ra ánh mắt đau lòng thấu hiểu, ngược lại nhiều hơn chính là mất kiên nhẫn và chán ghét.
Họ không nói thêm gì nữa.
Rất hiển nhiên, Châu Vân lần này trộm gà không thành còn mất nắm gạo rồi.
Rất tốt.
Châu Vân, tiếp theo, tôi sẽ khiến cô cút khỏi cái nhà này.
Sống những ngày tháng nghèo túng, sống không bằng chết.