Tôi đang làm bài tập trong phòng, Châu Vân vác cái chân đi cà nhắc của mình bước vào phòng.
Tôi cười: "Cái chân này của chị đã biến dạng rồi còn ở đây nhảy tới nhảy lui, xem ra vẫn chưa đủ đau".
Ở trước mặt Châu Vân, tôi lười phải giả vờ nữa, kích thích khiến cảm xúc Châu Vân càng thêm kích động: "Con khốn, tao biết ngay mày là cố ý, cái chân này của tao đều là do mày ban tặng, nhưng mày đừng đắc ý, tao sẽ không cứ thế buông tha cho mày đâu".
Châu Vân đi qua dựa vào bàn trang điểm sát tường của tôi, bên trên có để mấy cái huy hiệu trường học khen thưởng.
Đây là chứng minh cho việc đứng nhất khối.
"Nói thật cho chị biết, cho dù tôi hiện tại không đi học, tôi vẫn có cách đối phó với chị".
"Hơn nữa, cứ coi như tôi không đi học, chị nếu xảy ra chuyện, không ai có thể nghĩ đến trên đầu tôi".
"Chị vẫn là nên suy nghĩ cho kỹ làm sao cầu xin tôi, nói không chừng tôi vui lên có thể tạm thời tha cho chị một mạng".
Tôi hừ lạnh giật lấy cái huy hiệu trong tay Châu Vân, sờ hai cái, lập tức mở ra, cài lên cánh tay Châu Vân.
"Chị thích cái huy hiệu này sao? Nhìn có phải rất đẹp không, em tặng cho chị đấy".
"Em cầm 2 năm rồi, đã chán rồi, chị còn chưa biết cái huy hiệu này trông tròn méo ra sao nhỉ".
Châu Vân xụ mặt, căm hận giật cái huy hiệu xuống, tư thế buồn cười ném huy hiệu vào thùng rác, để lại một câu "Mày đợi đấy", liền đi ra khỏi phòng.
Tôi sờ cái huy hiệu còn lại.
Đời trước, đến chết tôi cũng không có cơ hội đạt được thêm một cái nào nữa.
Sau khi bị bỏng, tôi không tham gia thi đại học, có thể giữ lại cái mạng nhỏ đã là ông trời mở mắt.
Châu Vân, đã là cô không an phận như vậy.
Thì tôi đương nhiên phải ra sức thêm chút nữa mới được.
Sáng sớm hôm sau, trước khi đi học tôi đặc biệt bắt xe đến cửa hàng ngũ kim ở phố bên cạnh mua một cây gậy ba khúc.
Trong túi còn đựng bình xịt hơi cay tôi tự chế.
Một ngày học đối với tôi mà nói khá nhẹ nhàng, đến thời gian quy định, tôi đeo cặp sách nhẹ nhàng đi ra khỏi cổng trường, đi đến địa điểm đã hẹn.
Tên du côn miệng ngậm thuốc lá, không khí trong phòng hôi thối thấu trời.
"Tiền của mày đâu, giao ra đây".
Tên du côn nhìn thấy tôi liền hỏi tiền.
Tôi cúi đầu kéo khóa cặp sách, nhìn thấy mấy người vẻ mặt rõ ràng thả lỏng, tôi mạnh mẽ rút bình xịt hơi cay ra, hướng về phía bọn họ xịt điên cuồng.
Trong nháy mắt, mấy người liền đau đớn ôm mắt ngã xuống đất không dậy nổi, tôi lại thuận tay rút gậy ba khúc ra.
Bọn họ không ngờ tôi ra tay nhanh như vậy.
Tôi đánh người chuyên chọn điểm yếu, một gậy quất xuống quét vào xương ống chân, đau đến mức người ta nhe răng trợn mắt ngã lăn ra đất.
20 phút đã kết thúc trận chiến, trong đó bao gồm cả thời gian tôi tự tạo vết thương cho mình.
Nhưng so với nỗi đau thấu xương của đời trước, cái này còn kém xa lắm.