Trời đổ mưa tầm tã. Mùi máu tươi hòa cùng mùi bùn đất tanh rưởi.
Tôi ôm chặt bé Niệm Niệm đang sốt hầm hập trong lòng, lảo đảo quỳ gục trước cánh cổng sắt mạ vàng nạm bích ngọc của Dinh thự họ Tưởng. Phía sau lưng tôi cách đó mười cây số, sát thủ của băng đảng Răng Cưa đang lùng sục ráo riết. Đêm nay, tôi xác định mình sẽ chết. Nhưng con gái tôi phải sống.
Và người duy nhất trên thế giới này đủ quyền lực, đủ tàn nhẫn để khiến giới xã hội đen không dám bén mảng tới, chính là Tưởng Dạ – ông trùm tài phiệt khét tiếng, và cũng là người chồng cũ đã nhẫn tâm vứt bỏ mẹ con tôi 5 năm trước.
Cánh cổng từ từ mở ra. Ánh đèn pha từ dàn siêu xe chiếu thẳng vào mặt khiến tôi chói mắt. Tưởng Dạ bước xuống từ chiếc Rolls-Royce, che ô đen, cả người tỏa ra sát khí lạnh lẽo như Diêm Vương bước lên từ địa ngục.
Thấy tôi cả người đẫm máu quỳ dưới mưa, ánh mắt anh ta không dao động lấy một tia thương xót.
"Hạ Mộc, 5 năm trước lúc ký đơn ly hôn, tôi đã nói cô cút càng xa càng tốt. Giờ lại vác theo một đứa tạp chủng đến đây làm loạn?" Giọng anh ta trầm khàn, tàn nhẫn cào xé màng nhĩ tôi.
Tôi cắn nát môi, dập đầu xuống nền đá sỏi lạnh buốt.
"Tưởng Dạ, tôi xin anh... Cứ coi như nể tình 3 năm phu thê, xin anh giữ con bé lại. Mạng tôi, tôi tự lấy đi để dụ chúng khỏi đây, tuyệt đối không liên lụy đến Tưởng gia!"
Tôi run rẩy nhét vào tay vệ sĩ của anh ta một tờ giấy đẫm máu. Đó là tờ giấy tôi viết vội trên đường tháo chạy.
"Niệm Niệm bị suyễn, không được ở phòng có mùi thuốc lá."
"Con bé rất sợ tiếng súng, xin anh cách âm phòng thật tốt."
"Và điều cuối cùng... xin đừng cho con bé biết mẹ nó đã chết dưới tay giang hồ."
Tưởng Dạ cầm tờ giấy, khóe môi nhếch lên một nụ cười giễu cợt. Anh ta vò nát tờ giấy, ném thẳng xuống vũng bùn.
"Mang đứa trẻ vào trong. Đóng cổng lại." Anh ta quay lưng bước đi, ném lại một câu lạnh lẽo: "Sống chết của cô, từ nay không liên quan đến Tưởng gia."
Cánh cổng đóng sập lại. Niệm Niệm khóc ré lên gọi mẹ, nhưng âm thanh nhanh chóng bị nhốt kín sau bức tường kiên cố. Trái tim tôi bị xé nát, nhưng lại thở phào nhẹ nhõm.
Đủ rồi. Tưởng Dạ tuy tàn độc, nhưng anh ta rất coi trọng danh dự. Con bé ở đó sẽ an toàn.
Tôi đứng dậy, xoay người đi về phía màn đêm tĩnh lặng. Ngay lập tức, năm chiếc xe bán tải đen ngòm lao tới, phanh kít lại bao vây lấy tôi. Những nòng súng đen ngòm của băng Răng Cưa chĩa thẳng vào đầu tôi.
"Chạy nhanh đấy, con khốn. Giao bản vi mạch ra, tao cho mày chết toàn thây." Gã sẹo vằn vện bước xuống, lên đạn cái "rắc".
Tôi nhắm mắt lại, mỉm cười chờ đợi cái chết.
"ĐOÀNG!"
Một tiếng nổ chát chúa xé toạc màn đêm. Nhưng viên đạn không găm vào tôi. Gã sẹo ngay trước mặt tôi bị bắn tung sọ, đổ gục xuống vũng máu.
Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, cánh cổng Tưởng gia phía sau lưng tôi bất ngờ bị tông nát bươm bởi một chiếc xe bọc thép. Dưới cơn mưa xối xả, Tưởng Dạ mặc áo sơ mi đen dính máu, tay cầm khẩu súng ngắm hỏa lực mạnh, dẫn theo hàng chục sát thủ tinh nhuệ áo đen lao ra như bầy sói đói.
"Tưởng... Tưởng gia? Chuyện này không liên quan đến ngài!" Đám Răng Cưa hoảng loạn lùi lại.
Đôi mắt Tưởng Dạ đỏ rực, gân xanh nổi đầy trên trán. Anh ta không nói một lời, bóp cò liên tục. "Đoàng! Đoàng! Đoàng!" Tiếng súng nổ vang trời, từng kẻ dị nghị đều bị bắn hạ không thương tiếc. Sự tàn nhẫn của anh ta lúc này như một con ác thú bị chọc trúng vảy ngược.
Chỉ trong chưa đầy 3 phút, toàn bộ sát thủ của băng Răng Cưa bị quét sạch không chừa một mảnh giáp.
Tôi sững sờ ngã bệt xuống đất. Tưởng Dạ vứt súng, lao đến ôm chầm lấy tôi. Cơ thể cao lớn của anh ta run lên bần bật, vòng tay siết chặt đến mức muốn khảm tôi vào xương tủy.
"Hạ Mộc, em điên rồi! Em dám dùng mạng mình để làm mồi nhử? Ai cho phép em chết?!"
Anh ta gầm lên, hốc mắt ửng đỏ.
Tôi ngơ ngác: "Anh... anh không hận tôi sao? Không phải anh nói..."
"Hận?" Tưởng Dạ ôm mặt tôi, nước mắt hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng trên khuôn mặt góc cạnh. "5 năm trước, nếu tôi không ép em ly hôn, không đẩy em ra xa, em đã bị bọn chúng băm vằm từ lâu rồi! Em tưởng một mình em có thể trốn thoát suốt 5 năm qua sao? Em tưởng tờ giấy ghi chú nhảm nhí kia của em có tác dụng sao?"
Anh ta kéo bạo tôi đứng dậy, tống tôi vào trong chiếc Rolls-Royce. Trên màn hình máy tính bảng trong xe, tôi chết điếng khi nhìn thấy những gì hiện ra.
Hàng ngàn bức ảnh của mẹ con tôi suốt 5 năm qua. Từ lúc Niệm Niệm tập đi, lúc tôi làm thêm ở nhà hàng, đến cả toa thuốc hen suyễn của con bé. Anh ta biết tất cả. Anh ta đã cử người âm thầm dọn dẹp mọi rắc rối quanh tôi suốt 5 năm, tự mình lao vào thế giới ngầm đẫm máu để nhổ cỏ tận gốc băng Răng Cưa, chỉ để đổi lại cho mẹ con tôi một cuộc sống sạch sẽ.
"Còn dòng cuối cùng trên tờ giấy của em..." Tưởng Dạ ép tôi vào lưng ghế, hôn ngấu nghiến lên đôi môi lạnh ngắt của tôi, mùi vị của máu và nước mắt hòa quyện gắt gao. "...Con bé sẽ không bao giờ biết mẹ nó chết dưới tay giang hồ. Vì đêm nay, người làm chồng là tôi, sẽ đích thân tiễn toàn bộ cái thế giới ngầm này xuống địa ngục!"
Điện thoại của anh ta rung lên. Tin nhắn từ vệ sĩ trưởng hiện trên màn hình, lạnh lùng nhưng rúng động:
[Báo cáo Tưởng gia: Đã diệt sạch tàn dư băng Răng Cưa. Đại tiểu thư đang ngủ say trong phòng cách âm 100%. Mùi hương: Sữa dâu. Mọi thứ an toàn.]
Tưởng Dạ ném điện thoại sang một bên, gục đầu vào hõm cổ tôi, giọng nói sắc bén nhưng đầy sự cầu xin nức nở:
"Hạ Mộc... nhiệm vụ dọn dẹp đã xong. Lần này... đừng bỏ anh đi nữa, có được không?