Câu nói của Lão Lương khiến tất cả mọi âm thanh trong văn phòng đều tắt ngấm.
Bố tôi chằm chằm nhìn chiếc túi ni lông màu đen trong tay chú ấy.
Ánh mắt như bị đóng đinh tại chỗ.
Thẩm Chí Cường buông cổ áo tôi ra, lập tức chắn ngang trước mặt bố tôi.
“Chú Lương, chú thế này là có ý gì?”
Lão Lương không thèm để ý anh ta.
Ông nhìn nhân viên đăng ký.
“Hôm nay tôi đến đây, là để làm chứng.”
“Năm xưa trước khi ông Thẩm Hoài Sơn qua đời, trong thôn từng lập một bản tường trình chia tài sản bổ sung.”
“Tôi tuy không phải người phụ trách, nhưng tôi có mặt ở đó.”
Nhân viên đăng ký lập tức đứng dậy.
“Chú Lương, tài liệu chú nói đang ở đâu?”
Lão Lương đặt chiếc túi ni lông màu đen lên bàn.
Lấy từ bên trong ra một chiếc hộp sắt cũ kỹ.
Hộp sắt đã rỉ sét đỏ lòm.
Bên ngoài còn cuốn một vòng dây chun.
Mẹ tôi nhìn thấy chiếc hộp sắt, mặt mũi cũng trắng bệch.
Bà lầm bầm: “Cái thứ này sao lại ở chỗ ông?”
Lão Lương cười lạnh một tiếng.
“Các người tưởng chỉ nhà các người mới có một bản sao?”
“Năm xưa chú Hoài Sơn sợ các người thiên vị, cố tình lưu một bản dự phòng ở chỗ ông kế toán già trong thôn.”
“Sau khi ông kế toán mất, con trai ông ấy đã giao hết đống hồ sơ cũ này cho tôi.”
Tim tôi đập thình thịch.
Hóa ra ông nội đã sớm đề phòng nước cờ này.
Ông không hề lẩm cẩm.
Cũng không phải thuận miệng nói chơi.
Ông thực sự đã chừa lại cho tôi một đường lui.
Lão Lương mở hộp sắt ra.
Bên trong là một xấp tài liệu cũ được gói trong giấy dầu.
Tờ giấy nằm trên cùng, nét chữ giống hệt bản phô tô trên tay tôi.
Cuối trang giấy có in dấu vân tay đỏ chót.
Còn có cả chữ ký của ông nội.
Thẩm Hoài Sơn.
Nhân viên đăng ký đeo găng tay vào, cẩn thận cầm lên xem.
Cậu ta càng xem, lông mày càng nhíu chặt.
“Trên này viết rất rõ ràng.”
“Hai gian chái Đông nhà cũ họ Thẩm và một nửa vườn rau phía sau, thuộc quyền sở hữu của Thẩm Nghiên.”
“Có cả chữ ký của người làm chứng.”
Cậu ta nhìn bố tôi.
“Ông Thẩm Đức Hải, ông có biết tài liệu này không?”
Môi bố tôi run run.
“Lâu quá rồi, tôi không nhớ rõ nữa.”
Lão Lương hừ lạnh ngay tại trận.
“Anh không nhớ rõ?”
“Ngày chú Hoài Sơn mất, chú ấy tận tay giao bản gốc cho anh.”
“Lúc đó tôi đang đứng ngay cửa nhà chính.”
“Chú ấy dặn dò những gì, anh quên rồi sao?”
Bố tôi cúi gằm mặt.
Không nói năng gì.
Thẩm Chí Cường cuống lên.
“Cho dù có tờ giấy này thì đã sao?”
“Ngôi nhà này bao năm qua là do tôi tu sửa.”
“Tôi bỏ tiền, tôi bỏ công.”
“Thẩm Nghiên ở trên thành phố hưởng phúc, nó lấy tư cách gì mà đòi chia tiền?”
Đường Đường đột nhiên lên tiếng.
“Anh bỏ ra bao nhiêu tiền?”
Thẩm Chí Cường sững người.
Đường Đường nhìn chằm chằm anh ta.
“Hóa đơn sửa nhà đâu?”
“Lịch sử chuyển khoản đâu?”
“Hợp đồng thi công đâu?”
Mã Lệ Quyên lập tức cãi: “Ở nông thôn sửa nhà ai còn giữ mấy thứ đó?”
Đường Đường gật đầu.
“Vậy tức là không có.”
Sắc mặt Mã Lệ Quyên thay đổi.
“Cô có ý gì?”
Đường Đường rút từ trong cặp tài liệu ra vài bức ảnh.
“Đây là ảnh chụp căn nhà cũ trong năm năm gần đây.”
“Mái nhà dột nát, tường chái Đông nứt nẻ, vườn rau phía sau bỏ hoang.”