Từ Thiên Kiều sụp đổ rồi.
Cô ta trút hết toàn bộ nỗi bực dọc này lên đầu Tả Giang.
Cô ta vốn dĩ đã chán ghét Tả Giang, nay gặp phải chuyện này, lại càng hận không thể lập tức vứt bỏ hắn!
Tả Giang không chịu ân đoạn nghĩa tuyệt với Từ Thiên Kiều, hắn dùng cái chết để ép buộc Từ Thiên Kiều đừng rời đi.
Từ Thiên Kiều lườm hắn một cái cháy mặt, quay đầu bỏ đi không thèm ngoảnh lại.
Tả Giang nhảy từ trên lầu hai xuống, rơi bộp trước mặt Từ Thiên Kiều.
Từ Thiên Kiều không những không bị hắn dọa sợ, mà ngược lại còn tát hắn hai cái bạt tai: "Tả Giang! Anh còn dám quấn lấy tôi, tôi có đầy cách để trị anh đấy!"
Từ Thiên Kiều hùng hổ rời đi.
Cô ta không nhìn thấy, Tả Giang ở phía sau lưng cô ta, đã lộ ra một ánh mắt kinh khủng đến thế nào.
Tôi đủng đỉnh bước đến trước mặt Tả Giang.
Hắn ngã từ trên lầu hai xuống, chân bị thương, bò rạp trên mặt đất giống như một con chó.
Tôi đứng từ trên cao nhìn xuống hắn: "Có cần gọi cấp cứu 115 giúp anh không?"
Tả Giang giống như không hề nghe thấy tôi nói gì.
Hắn nhìn chằm chằm bóng lưng ngày càng xa của Từ Thiên Kiều, không thốt một lời.
Tôi nương theo ánh mắt của hắn nhìn ra xa: "Kiều Kiều của anh hình như đang đi tìm mấy gã bạn trai của cô ta kìa, cô ta không cam tâm bị đá, chắc là định đi cầu xin họ hồi tâm chuyển ý đấy."
Tuy nhiên, điều mà mấy gã nam thần của các khoa sợ nhất lúc này, chính là dính líu tới Từ Thiên Kiều.
Danh tiếng của Từ Thiên Kiều đã thối hoắc rồi.
Ai dính vào, kẻ đó sẽ biến thành bãi phân thối.
Bọn chúng vốn dĩ chỉ muốn chơi đùa qua đường với Từ Thiên Kiều, tuyệt đối không vì một đứa con gái như Từ Thiên Kiều mà hủy hoại thanh danh của bản thân mình.
Từ Thiên Kiều tính toán níu kéo lại đám đàn ông này, dường như chỉ có giành lại bọn chúng, mới có thể chứng minh sức hấp dẫn của cô ta là hàng thật giá thật.
Nhưng kẻ quen thói kiêu ngạo như cô ta không biết cách phải示 nhược.
Cô ta chỉ quen ra lệnh, uy hiếp, lấy lợi ích ra để dẫn dụ.
Đáng tiếc là, đám nam thần này không ăn cái bộ này.
Từ Thiên Kiều càng lớn lối sai bảo, bọn họ lại càng phiền chán cô ta, phiền đến mức nghi ngờ bản thân trước đây có phải là mắt mù đầu óc có vấn đề, tại sao lại dây dưa với loại người này cơ chứ?
Từ Thiên Kiều liên tiếp gặp thất bại, tâm trạng vô cùng tồi tệ.
Tả Giang hẹn gặp cô ta.
Cô ta mang theo mục đích tìm người để trút giận mà đến điểm hẹn.
Địa điểm hẹn hò, là ở một đình nhỏ tĩnh lặng bên trong khu rừng trúc Trúc Lâm.
Trong trường có rất nhiều nơi như thế này, u tĩnh, khuất lấp, nhưng, không cách âm.
Tôi dùng điểm tích lũy đổi với hệ thống một cảnh phát sóng trực tiếp hiện trường.
Chân của Tả Giang cơ bản đã lành lặn.
Hắn thấp hèn quỳ trên mặt đất, cầu xin Từ Thiên Kiều đừng vứt bỏ hắn.
Tả Giang đã xem quá nhiều buổi livestream của Từ Thiên Kiều, buổi nào độ hảo cảm cũng được kéo căng hết mức.
Từ Thiên Kiều đối với hắn hiện giờ, chính là một loại thuốc phiện không thể cai.
Hắn không thể sống thiếu cô ta.
Từ Thiên Kiều tự nhiên có thể cảm nhận được Tả Giang thích cô ta đến mức nào.
Dựa vào sự yêu thích của hắn, cô ta không kiêng nể gì mà làm nhục hắn.
"Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga! Anh ngay cả tư cách cởi giày cho tôi cũng không có!"
"Tôi đời này kiếp này cũng không thể ở bên cạnh anh! Anh chỉ xứng làm liếm cẩu cho tôi thôi, bây giờ tôi không cần anh nữa, anh tốt nhất là cút đi cho xa, đừng có mà quấn lấy tôi nữa."
Lúc nói những lời này, ngay cả một cái liếc mắt cô ta cũng tiếc không thèm bố thí cho Tả Giang.
Bởi vậy, cô ta không nhìn thấy, Tả Giang đã móc từ trong túi quần ra một con dao găm lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.
Sắc mặt Tả Giang rất bình tĩnh, trong sự bình tĩnh mang theo chút điên cuồng.
Hắn dùng ánh mắt cuồng nhiệt nhìn chằm chằm Từ Thiên Kiều: "Kiều Kiều, chúng ta vĩnh viễn không xa rời nhau."
Lời vừa dứt, con dao kia đã hung hăng đâm phập vào bụng Từ Thiên Kiều.
Máu tươi nhuộm đỏ mũi dao.
Tả Giang nhanh chóng rút dao ra, lại tiếp tục hướng về phía bụng Từ Thiên Kiều đâm xuống.
Hắn đâm liên tiếp mười mấy nhát.
Biểu cảm trên mặt Từ Thiên Kiều từ chỗ khó tin, đến lúc sau là hoảng loạn sợ hãi.
Rất nhanh, biểu cảm của cô ta đông cứng lại.
Tả Giang không để cho cô ta có đủ thời gian để phản ứng.
Hắn nhanh chóng giết chết cô ta.
Máu chảy lênh láng khắp nơi.
Tả Giang ôm chặt thi thể của Từ Thiên Kiều, trên khuôn mặt hiện lên nụ cười ấm áp.
"Kiều Kiều, đừng sợ, đợi sau khi em được hỏa táng, anh sẽ ăn tro cốt của em."
"Trong tro cốt của em có anh."
"Trong tro cốt của anh có em."
"Chúng ta vĩnh viễn không xa rời nhau."
Thi thể của Từ Thiên Kiều, bị cảnh sát đưa đi.
Tả Giang không bao giờ còn được gặp lại cô ta nữa.
Cái gì mà trong anh có em, trong em có anh chứ.
Nằm mơ giữa ban ngày!
Ngày Tả Giang bị xử bắn, tôi mang hoa đến thăm chị gái.
Mối thù của chị gái, thực ra vẫn chưa báo xong.
Tả Giang đã chết.
Từ Thiên Kiều đã chết.
Nhưng, băng đảng tội phạm đã làm hại chị vẫn chưa chết tuyệt.
Gia đình họ Từ dung túng cho Từ Thiên Kiều giết người phóng hỏa vẫn chưa chết tuyệt.
Chỉ cần bọn chúng còn tồn tại một ngày, ngọn lửa phục thù trong lòng tôi một ngày vẫn không tắt.
"Đinh——"
Một âm báo giòn giã vang lên.
"Hệ thống Tử Vi Tinh hoàn thành tiến hóa, cảm ơn ký chủ đã giúp tôi và Tiểu Tử hợp hai làm một."
Giọng nói của hệ thống nghe có vẻ tràn đầy sức sống.
Sau khi Từ Thiên Kiều chết, hệ thống Tử Vi Tinh trong cơ thể cô ta đã chuyển sang cơ thể tôi.
Hệ thống nói với tôi, bởi vì tôi và chị gái là sinh đôi, nên chủ hệ thống đành phải đem hệ thống Tử Vi Tinh chia làm hai, dẫn đến hệ thống hoàn chỉnh trước đây bị phân liệt.
Hôm nay chị gái đã chết, hệ thống Tử Vi Tinh lại một lần nữa hợp thể.
Điều này cũng có nghĩa là, tôi đã có được một hệ thống Tử Vi Tinh hoàn chỉnh.
Và nó, sẽ trở thành trợ lực lớn nhất trên con đường báo thù của tôi.
"Chị ơi, hãy phù hộ cho em nhé."
Tôi đặt bó hoa trước mộ chị gái, hai tay chắp lại, âm thầm cầu nguyện.
Trong lòng tôi đã lặng lẽ vạch ra kế hoạch cho chính mình.
Hệ thống Tử Vi Tinh cường đại như thế, cuộc đời tôi vì nó mà trở nên phi thường.
Tôi đã nắm giữ được nó, dĩ nhiên phải dùng nó để làm những chuyện có ý nghĩa, làm những việc xứng đáng hơn rất nhiều so với việc đi thu lấy chút yêu thích dối trá của kẻ khác!
—Hoàn—