Vừa mở mắt, ta phát hiện mình đã trở về trong cung.
Cô gái trong gương đồng, da như ngưng tuyết, môi hồng răng trắng, bên tóc mai không có tóc bạc, da dẻ không có một nếp nhăn.
Ta vươn tay ra, chỉ nhìn thấy một đôi tay thon dài như bạch ngọc, không có vết chai sạn thô ráp, càng không có vết sẹo do than củi làm bỏng.
Tỳ nữ Ngưng Hương cũng còn sống.
Ta ngẩn ngơ hỏi: "Năm nay là năm nào?"
Ngưng Hương gãi đầu: "Công chúa điện hạ, năm nay là năm Nguyên Nhược thứ sáu."
Nguyên Nhược thứ sáu, ta vẫn là công chúa Đại Ngụy, là hòn ngọc quý trên tay phụ hoàng mẫu hậu.
Trong lòng ta thầm dâng lên một trận vui mừng khôn xiết.
May mắn được ông trời thương xót, ta lại có cơ hội sống lại một đời.
Năm Nguyên Nhược thứ sáu, quyền tướng đưa con gái ruột Lương Vũ vào cung, được phụ hoàng phong làm Thục phi, nhất thời nổi bật vô cùng.
Năm đó, phụ hoàng bảo ta tự mình chọn một nhi lang tốt nhất trong kinh đô Đại Ngụy.
Trong lòng ta có người, là thiếu niên lang chói mắt nhất kinh đô Đại Ngụy, Lục gia tiểu tướng quân.
Hắn từng đưa ta phi ngựa ở ngự mã trường, cũng từng ở bãi săn mùa thu dâng cho ta một con nai con, ta chưa bao giờ tin vào kịch bản nhất kiến chung tình, nhưng lại xiêu lòng vì hắn.
Ngày phụ hoàng ban hôn cho ta, Thục phi hiếm khi có nụ cười, ta lại cảm thấy nụ cười đó cực kỳ bi lương, Lục Dần quỳ tạ ơn dưới đài cao, hắn nói dập đầu tạ ơn vua, nhất định sẽ đối xử tốt với công chúa Vô Ưu.
Hắn nói hắn muốn lấy đầu của thủ lĩnh bộ lạc Bắc Cảnh, dùng thảo nguyên mênh mông Bắc Cảnh để làm sính lễ.
Hắn nói chỉ có thu phục Bắc Cảnh vào Đại Ngụy, mới có thể khiến cả Đại Ngụy thật sự vô ưu, cũng mới xứng đáng với phong hiệu "Công chúa Vô Ưu".
Trong mắt Lục Dần như có sao trời, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm lên đài cao. Ta dường như bị tình ý trong mắt hắn làm cho nóng ran như tôm luộc, mãi đến rất lâu sau này, ta mới kinh hoàng nhận ra, ngày đó người hắn nhìn không phải là ta, mà là một người khác trên đài cao.
Ngày xuất chinh, ta đứng trên cổng thành nhìn rất lâu, cuối cùng chỉ còn Thục phi nương nương ở lại với ta.
Nàng ta trạc tuổi ta, vốn là người ta trò chuyện hợp ý nhất trong cung.
Nàng ta nghe tâm sự thiếu nữ của ta, làm bánh hoa quế ngon cho ta ăn, nàng ta nói ta và Lục Dần là đôi nam nữ xứng đôi nhất kinh đô, nàng ta nói công chúa Vô Ưu xứng đáng với những thứ tốt nhất trên đời.
Tuy là sủng phi của phụ hoàng, ta lại xem nàng ta là tri kỷ, những ngày Lục Dần ở chiến trường, nàng ta đều cùng ta uống trà uống rượu, ta từng dựa vào vai nàng ta, ở trên giác lâu cao cao của hoàng cung Đại Ngụy, ngắm trăng sao thưa thớt.
Thục phi chỉ vào vầng trăng sáng kia, nàng ta nói: "Nguyện được người một lòng, bạc đầu chẳng chia ly."
Nàng ta uống có chút say, hai má ửng hồng, ta biết nỗi bi ai của nữ tử bị ép vào cung, chỉ cho rằng nàng ta say rượu nên kể lể nỗi lòng với ta.
Mãi đến ba tháng sau, Thục phi đột nhiên hoăng thệ, Lục Dần ở Bắc Cảnh tử trận.
Ta nén bi thương, không màng phụ hoàng mẫu hậu ngăn cản, một thân một mình đến Lục phủ, thay Lục Dần lo liệu toàn bộ gia đình. Thậm chí đối với Lương phủ cũng chiếu cố nhiều hơn, đặc biệt là tiểu nương của Thục phi, bà ấy mù một mắt ở trong phủ, lại mất đi con gái che chở, chỉ sợ sẽ bị Lương phủ ăn đến xương cốt cũng không còn.
Ta gánh vác trách nhiệm với cả nhà phu quân chưa cưới, chiếu cố mẹ của bạn tốt tri kỷ rất nhiều.
Ta luôn cảm thấy, nếu không phải vì cưới ta, hắn sẽ không đi Bắc Cảnh, càng sẽ không tử trận, này là ta nợ hắn, càng cảm thấy ta và Thục phi là tri kỷ hiếm có, ta nên chiếu cố mẹ nàng ta nhiều hơn, phụng dưỡng bà ấy đến già.
Ta tự cho rằng kiếp này, ta không thẹn với lòng.
Nhưng đến lúc lâm chung, lại gặp lại tiểu tướng quân và a tỷ Thục phi.
Bọn họ quỳ xuống cầu xin ta tha thứ lúc ta hấp hối.
Hóa ra người tiểu tướng quân ái mộ chưa bao giờ là ta, hắn tiếp cận ta, chẳng qua chỉ là để được nhìn a tỷ Thục phi từ xa một chút.
Sau khi ban hôn, hắn lấy thân phận phò mã tương lai đi lại thông suốt, hắn từ điện Triều Dương của ta đi ra, sẽ lẻn vào điện Tuế An của a tỷ Thục phi ở cách đó không xa.
Những ngày tháng ta vốn tưởng rằng hạnh phúc, ngoài lúc hắn ứng phó ta, đều là đang cùng người yêu thật sự của hắn mưu tính làm sao để cao chạy xa bay.
Lấy thảo nguyên mênh mông Bắc Cảnh làm sính lễ, chẳng qua là một vở kịch hắn diễn.
A tỷ Thục phi giả bệnh, còn hắn giả chết ở biên quan.
Bọn họ muốn làm một đôi phu thê ân ái bình thường, mà ta là hòn đá kê chân quan trọng nhất.
Bọn họ nói công chúa Vô Ưu trọng tình nghĩa nhất, sau khi bọn họ quy ẩn điền viên, công chúa Vô Ưu nhất định sẽ thay bọn họ chăm sóc người nhà, bọn họ không còn nỗi lo về sau, phải cảm ơn ta.
Bọn họ quy ẩn điền viên, sinh con đẻ cái, sống cuộc sống an nhàn, chỉ nói một câu xin lỗi nhẹ tênh trước lúc ta lâm chung.
Kiếp trước, ta lúc hấp hối, nghe lời xin lỗi của Lục Dần và Lương Vũ, chỉ cảm thấy vô cùng buồn nôn.
Ta, Ngụy Vô Song, công chúa Vô Ưu của Đại Ngụy, phụ hoàng mẫu hậu chỉ có một người con gái là ta, đặt tên cho ta là Vô Song, ban phong hiệu Vô Ưu, vốn là hy vọng ta một đời thuận lợi, vô ưu vui vẻ.
Nhưng Lục Dần ngàn không nên vạn không nên, tính kế lên đầu ta.
Ta không muốn làm nữ phụ trong kịch bản của bọn họ, ta vốn là công chúa Đại Ngụy, hưởng vạn ngàn tôn vinh, không phải là đá kê chân để Lục Dần hắn đi gặp người trong lòng, hắn không xứng.
Về phần Thục phi, nàng ta từng vô số lần nghe tâm sự thiếu nữ của ta, làm sao có thể không biết tình ý của ta? Trong những đêm ta kể bí mật với nàng ta, nàng ta ôm tâm trạng thế nào nhìn ta?
Có phải hay không cũng từng cảm thấy ta ngu ngốc như heo, người trong lòng ta từ đầu đến cuối yêu đều là nàng ta, hơn nữa chu toàn mọi thứ chỉ để cùng nàng ta song túc song phi.
Ta thật nực cười làm sao.