Xử lý xong chuyện này.
Ta cáo biệt phụ hoàng mẫu hậu, bắt đầu du ngoạn non sông gấm vóc.
Hiện giờ giang sơn Đại Ngụy vô ưu, ta cũng có thể sống tốt cho mình.
Ta sai người đóng thuyền lớn, cũng sai người chuẩn bị tốt vật dụng đi sứ Tây Vực.
Mãi đến khi phụ hoàng truyền ngôi cho Thái tử ca ca, ta cùng phụ hoàng mẫu hậu cùng đi thuyền du ngoạn bốn biển, cũng từng cưỡi lạc đà nhìn thấy ốc đảo trong sa mạc, thấy phong thổ nhân tình các nơi, viết du ký của ta.
Ngày du ký viết xong, đã là mười năm sau.
Phụ hoàng và mẫu hậu trở về kinh đô Đại Ngụy an hưởng tuổi già, ta về kinh đô phò tá hoàng huynh.
Phụ hoàng mẫu hậu cố ý chọn cho ta một phu quân, dưới sự năm lần bảy lượt từ chối của ta cuối cùng từ bỏ.
"Con gái không cần dựa vào đàn ông thực hiện ước mơ, càng không cần thông qua tìm một phò mã mới tính là trọn vẹn cuộc đời, cuộc đời của con có thể chu du bốn biển, cũng có thể du ngoạn sông lớn, càng có thể cầm quân ra trận giết địch."
Sản nghiệp mua sắm trước kia, khiến quốc khố Đại Ngụy càng thêm sung túc, ta dâng sớ cầu xin hoàng huynh giảm nhẹ thuế má cho bá tánh bình dân, để bá tánh có thể giảm bớt gánh nặng, và ở trong lãnh thổ Đại Ngụy sáng lập nữ công, lệnh cho nữ tử đọc sách biết chữ, và cho phép nữ tử kinh doanh, thậm chí cho phép nữ tử tòng quân.
Đến đây, nữ tử nước Ngụy có phong cách mới, con gái không còn bị nhốt trong nhà ngày ngày mong ngóng gả chồng, các nàng có thể làm đại chưởng quầy ở nước Ngụy, cũng có thể làm nữ tướng quân trong quân đội nước Ngụy, không cần dựa vào đàn ông mà sống, người người đều sống ra phong hướng mới.
Danh hiệu công chúa Vô Ưu truyền khắp thiên hạ, người người đều biết công chúa Vô Ưu vừa có thể ra trận giết địch, cũng có thể viết du ký ghi chép phong thổ nhân tình.
"Vô Ưu, Vô Ưu, nếu để những người khác cũng có thể vô ưu, mới là vô ưu thật sự, nguyện nữ tử gian nan trong thiên hạ đều có thể ngày ngày vô ưu."
Ngày Lục Dần chết.
Gió tuyết đan xen.
Chưởng sự ma ma đặc biệt đến bẩm báo.
Ta đứng trước giường bệnh của hắn, hiện giờ hắn đã không còn sức trách cứ ta, giận mắng ta nữa.
Ta cười cười, ghé vào tai hắn nhẹ nhàng nói: "Lương Vũ chưa chết, nàng ta sống ở cái viện đối diện viện gian này của ngươi, khoảng cách của các ngươi a, rất gần rất gần, tính toán đâu ra đấy còn chưa quá hai mươi bước chân, nhưng mà ngươi lại vẫn luôn không biết đấy."
Hắn trừng lớn mắt, trong nháy mắt tắt thở.
Mà Lương Vũ cũng chết vào mùa thu năm đó, lời tương tự ta nói lần thứ hai, nàng ta trừng lớn mắt, lại không nói ra được một câu.
Ta sai người chôn một người ở trời nam, một người ở biển bắc.
Mà ta mang theo những nữ tử có chí hướng khác, tiếp tục du ngoạn non sông.
Trời bao la, đất rộng lớn, ta còn có một đời rất mỹ mãn.
—Hoàn—