Phụ hoàng sắp xếp chỗ ở của Thục phi tại cung Càn Ninh gần tẩm cung của mẫu hậu.
Thục phi đỏ mắt dập đầu tạ ơn vua.
Nhớ tới trước kia, Lục Dần từ trong cung ta đi ra, còn phải chạy đến cung Tuế An, ta liền cảm thấy toàn thân ghê tởm.
Ngưng Hương nhỏ giọng hỏi: "Công chúa điện hạ, vì sao hôm nay người đối với Thục phi để ý như vậy, trước kia người chưa bao giờ..."
Ta nhìn Ngưng Hương, nhớ tới trước kia nàng vì ta mà bôn ba vất vả ở Lục phủ, lại chết ở cái ao bên ngoài Lục phủ, nàng rõ ràng tinh thông bơi lội, lại chết đuối trong ao.
Tất cả chỉ bởi vì, nàng nhìn thấy cái không nên nhìn, nghe thấy cái không nên nghe.
Nàng nhìn thấy Lục Dần ở trên phố.
Cho nên Lục Dần dìm chết nàng trong ao, bởi vì sợ ta biết được tin tức hắn còn sống, hắn sợ tháng ngày của hắn và Lương Vũ bị người ta quấy rầy, nên chọn trực tiếp giết người diệt khẩu, giết chết tỳ nữ cùng ta lớn lên.
Đây còn là tin tức ta biết được trước khi chết, nực cười biết bao, chủ tớ hai người chúng ta sống trên đài kịch mà Lục Dần dựng lên cho chúng ta mà chạy ngược chạy xuôi.
Bọn họ sống cuộc sống điền viên, ở phương xa nhìn công chúa cao cao tại thượng ngày ngày vất vả, mà hắn và Lương Vũ năm tháng tĩnh hảo.
Vở kịch hay biết bao, thảo nào hát bao nhiêu năm nay, cũng không ai gọi dừng.
Ta nắm tay Ngưng Hương: "Ngưng Hương, em có tin vào số mệnh không?"
Ngưng Hương gật đầu.
Ta ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh kẹp giữa tường cung, ngữ khí dần lạnh lẽo: "Phải, vận mệnh đã thương xót ta một lần, ta tất phải nắm thật chặt, ta muốn thần dân Đại Ngụy này đều biết công chúa Vô Ưu, ta muốn đám đàn ông phụ lòng trong thiên hạ đều phải nhìn xem, nữ tử cũng có thể khuấy động phong vân, đương nhiên, thù ta nhất định phải báo."
Ngưng Hương không hiểu ý trong lời nói của ta.
Hận ý trong lòng ta, giống như kim bạc tẩm độc, hận không thể đâm vào đầu Lục Dần.