Tôi tưởng rằng trải qua lần này, Lục Sâm cũng nên chết tâm rồi.
Nhưng tôi đã đánh giá thấp chấp niệm của anh.
Hoặc là nói, anh căn bản không thể chấp nhận việc Lâm Vi luôn đi theo sau anh, trong lòng trong mắt đều là anh kia, thật sự hoàn toàn rời bỏ anh.
Anh bắt đầu dùng đủ mọi cách vây đuổi chặn đường.
Có lúc là tôi đi bệnh viện đi làm, anh sẽ đột nhiên xuất hiện trên con đường nhất định phải đi qua; có lúc là tôi tham gia tụ họp đồng nghiệp, anh sẽ bất chấp hoàn cảnh xông vào, chỉ để hỏi tôi một câu "Tại sao".
Anh thậm chí sẽ canh giữ ở ngã tư đường tôi về khu tập thể, đợi một cái chính là mấy canh giờ.
Mỗi một lần, anh đều cố gắng khơi gợi lại những hồi ức trước kia của chúng tôi, nói anh nhớ rõ tôi thích ăn gì, nhớ rõ tôi sợ lạnh, nhớ rõ chúng tôi cùng nhau thả diều, từng ước nguyện.
Anh nói anh hối hận rồi, nói anh đã đưa Tống Nhã Tình đi rồi, nói anh nguyện ý từ bỏ tất cả, chỉ cầu tôi quay đầu lại.
Mỗi một lần, tôi đều chỉ lạnh lùng đối mặt.
Trạng thái của anh lần sau tệ hơn lần trước, tơ máu trong mắt càng ngày càng nhiều, quần áo cũng dần dần mất đi sự chỉnh tề trước kia.
Thế là có một lần anh lại ở trước mặt bao người, chặn trước đầu xe tôi, giọng nói nghẹn ngào: "Vi Vi, anh sai rồi."
"Anh thật sự biết sai rồi, em cho anh thêm một cơ hội nữa đi."
Đám người đi ngang qua chỉ trỏ, bàn tán sôi nổi.
Tôi ngồi trong xe, nghe sự cầu xin hèn mọn của anh, trong lòng không có nửa phần rung động, chỉ cảm thấy bi ai.
Sớm biết hôm nay, hà tất lúc trước?
Sự đau khổ hiện giờ của anh, không phải bắt nguồn từ yêu tôi, chẳng qua là không thể chấp nhận mất đi, không thể chấp nhận người đã từng thuộc về anh, hoàn toàn thoát khỏi sự kiểm soát.
Chu Dữ đối với việc này, cũng không nói nhiều, chỉ dặn dò bảo vệ lưu ý nhiều hơn.
Rất nhanh, Lục Sâm liền phát hiện, tình cảnh của anh ở đơn vị bắt đầu không tốt.
Công việc anh phụ trách liên tiếp xảy ra sơ suất, không phải văn bản khẩn cấp bị kẹt lại, thì là cơ hội thăng tiến vốn nắm chắc mười phần lại rơi vào tay người khác.
Đồng nghiệp giao hảo với anh dần dần xa lánh, một số cấp dưới vốn nịnh bợ anh cũng bắt đầu bằng mặt không bằng lòng.
Anh mệt mỏi đối phó với đủ loại rắc rối đột nhiên ập tới, sứt đầu mẻ trán, thời gian và tinh lực có thể dùng để dây dưa với tôi giảm đi rất nhiều.
Anh không phải kẻ ngốc, tự nhiên đoán được là Chu Dữ động tay động chân ở sau lưng.
Anh từng đùng đùng nổi giận đi tìm Chu Dữ lý luận, kết quả thế nào không được biết, chỉ nghe nói từ sau đó, anh trở nên càng thêm âm trầm tiêu cực.
Sau này, tôi nghe nói Lục Sâm bị bệnh một trận, trong lúc bệnh nói năng lảm nhảm, gọi đều là tên của tôi.
Sau khi khỏi bệnh, anh dường như cuối cùng cũng nhận rõ hiện thực, không tới quấy rầy tôi nữa, người cũng hoàn toàn trầm lắng xuống.
Có người nói anh xin điều chuyển, rời khỏi thành phố này, không rõ tung tích.
Mà Tống Nhã Tình cũng không giống như Lục Sâm nói là trở về chỗ mẹ cô ta.
Gặp lại cô ta là ở tiệc sinh nhật con gái một đồng nghiệp nào đó.
Cô ta mặc một bộ lễ phục lòe loẹt đứng ở phía sau phu nhân cấp trên nào đó, trên mặt trát một lớp phấn thật dày.
Người bên cạnh không biết nói gì đó, cô ta liền lộ ra một nụ cười lấy lòng.
Lúc rời đi, cô ta chặn trước xe tôi.
"Lâm Vi, nhìn thấy tôi như vậy cô rất đắc ý đúng không?"
Cô ta hất cằm, ngẩng đầu nhìn tôi.
Vừa rồi trên tiệc rượu có người nhắc tới vị thiên kim cựu lãnh đạo, đóa hoa cao lãnh từng một thời này.
Hiện tại đang làm "hồng nhan tri kỷ" cho người khác.
Một đóa hoa cao lãnh chỉ có thể nhìn từ xa không thể đùa bỡn rơi vào tay mình, vị cấp trên kia lúc mới bắt đầu còn rất là yêu thích.
Nhưng thời gian dài khó tránh khỏi nhạt nhẽo.
Tống Nhã Tình thất sủng, đãi ngộ xuống dốc không phanh.
Cô ta thời niên thiếu có cha cưng chiều, sau khi lấy chồng chồng thương tiếc.
Ngay cả khi làm góa phụ, cũng có Lục Sâm sán lại chăm sóc.
Mà hiện giờ, cô ta không thể không xé bỏ lớp vỏ bọc thanh cao của mình, khoác lên lớp son phấn mà trước kia cô ta coi thường nhất để đi lấy lòng người khác.
Tôi không trả lời, ngay cả ánh mắt dư thừa cũng không cho cô ta.
Đi thẳng ngồi vào trong xe.
Năm tháng tĩnh lặng, thời gian trôi đi.
Tôi và Chu Dữ tương kính như tân, tình cảm càng thêm sâu đậm trong những ngày tháng chung sống ngày qua ngày.
Thỉnh thoảng, vào một buổi chiều nắng đẹp nào đó, hoặc khi nghe thấy một điệu khúc cũ, có lẽ tôi sẽ hoảng hốt nhớ tới thời niên thiếu, người thanh niên phô trương từng khiến tôi rung động, cũng từng khiến tôi đau thấu tim gan kia.
Nhưng cũng chỉ là hoảng hốt trong nháy mắt mà thôi.
Giống như gió thổi qua mặt nước, gợn lên một chút lăn tăn, rất nhanh liền khôi phục bình lặng, không còn dấu vết.
—Hoàn—