Ta ôm chặt cánh tay Lâm Uyển kéo nàng lùi lại, mắt nàng càng đỏ hơn.
“Thanh nhi, hắn đối xử với muội như vậy mà muội còn bênh hắn sao?”
“Đúng đấy, con gái à, ếch hai chân thì khó kiếm chứ đàn ông hai chân thì đầy rẫy khắp thiên hạ, ngày mai cha sẽ vào doanh trại chọn cho con một người!”
Ta sốt ruột đến mức dậm chân.
“Con không phải bênh hắn! Nhưng một thám hoa đường đường chính chính bị đánh chết ở nhà chúng ta, hai người không sợ rước họa vào thân sao?”
“Thì ra Thanh nhi là đang lo cho chúng ta—”
Lâm Uyển lập tức nở nụ cười rạng rỡ, nhưng tay vẫn không ngừng, lại tát thêm hai cái nữa vào mặt Phó Thiệu rồi mới thuận theo lực kéo của ta đứng dậy.
Phụ thân phá lên cười ha hả.
“Thanh nhi trưởng thành rồi, biết lo lắng cho phụ thân rồi.
“Con yên tâm, tay cha có chừng mực cả, toàn đánh vào chỗ đau mà ngoài mặt không để lại dấu vết, không đến mức tổn thương gân cốt thật đâu.”
Hai cha con đều buông tay. Ta quan sát kỹ Phó Thiệu, thấy áo quần hắn xộc xệch, tóc bị Lâm Uyển giật đến rối như tổ quạ, mặt đầy dấu tay, nhưng vẫn còn hơi sức, rõ ràng không phải trọng thương gì.
“Ngươi còn cử động được không?”
Ta không yên tâm hỏi, Phó Thiệu chớp mắt một cái, vậy mà lại lăn ra một giọt nước mắt ủy khuất, vừa khóc vừa vùng dậy đứng lên, giận dữ quát:
“Không cần ngươi giả vờ tốt bụng ở đây!
“Nhà họ Lâm các ngươi ức hiếp người quá đáng! Ta lập tức đến huyện nha gõ trống kêu oan, ta còn phải viết sớ gửi về kinh, dâng tấu hạch tội các ngươi một phen! Mặc Hương, Mặc Hương mau chuẩn bị ngựa—”
Ánh mắt Phó Thiệu quét một vòng trong tiền sảnh, sắc mặt đột nhiên trắng bệch.
“Mặc Hương đâu rồi? Các ngươi đã làm gì hắn?”