Vào một đêm mùa đông nửa năm sau, một trận tuyết lớn nhất trong lịch sử Hải Thành đã trút xuống.
Sáng sớm hôm sau khi gia đinh nhà họ Lục quét tuyết, đã phát hiện ra một tên lang thang quần áo rách nát chết cóng trước cửa nhà.
Hắn quỳ gối trước cửa nhà, tựa như một bức tượng băng vậy, lông mi và lông mày đều đóng một lớp băng dày cộp.
Hắn gầy còn da bọc xương, dường như đã rất lâu rồi không được ăn một bữa no, ngay cả chiếc bình rượu rách nát mang theo bên mình cũng trống rỗng.
Hắn đang sám hối sao? Nhưng như thế thì có ý nghĩa gì chứ.
Tuy nhiên, so với sự sám hối chân thành, tôi lại nghiêng về khả năng hắn dùng cách bán thảm này để cầu xin tôi nhặt xác cho hắn hơn.
Nhưng bất luận là loại nào, đối với tôi mà nói cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Tôi sai gia đinh tìm một nơi thật xa để đào hố chôn cất cho hắn, không để hắn phải phơi thây ngoài đồng hoang đã là sự khoan dung lớn nhất mà tôi dành cho hắn rồi.
"Hoan Hoan! Mau ra ăn sủi cảo, đều gói nhân tôm hẹ mà con thích ăn nhất đây!"
"Vâng! Con ra ngay đây cha ơi!"
Cùng với tiếng pháo nổ vang lên, cả nhà chúng tôi cùng nhau đón một năm mới rộn rã tưng bừng.
Còn về những chuyện của quá khứ, hãy cứ để chúng chôn vùi cùng với trận tuyết lớn năm nay vậy.
—Hoàn