Nửa đêm, tiếng thở phì phò lạnh ngắt phả ngay sát gáy khiến tôi bừng tỉnh.
Tôi chớp mắt, bóng tối trong phòng ngủ đặc quánh như hắc ín.
Chồng tôi, Lâm Phong, đã sang nước ngoài công tác tròn hai tháng.
Nhưng lúc này, đứa con gái bốn tuổi của tôi, bé Tiểu Vũ, đang ngồi chồm hổm ở cuối giường.
Con bé chỉ tay về phía khe hẹp của bức tường thạch cao lồi ra cạnh tủ quần áo.
Giọng nó đều đều, vô hồn.
"Mẹ ơi, mắt của bố đang nhìn mẹ kìa."
Tim tôi như bị ai bóp nát.
Tôi ôm chầm lấy con, ép nó vào ngực.
"Bố đi vắng rồi con, không có ai đâu."
Nhưng Tiểu Vũ vùng vẫy, đôi mắt to tròn dán chặt vào bức tường.
"Bố ở trong đó."
"Đêm nào bố cũng chui ra đứng nhìn mẹ ngủ."
Toàn thân tôi cứng đơ.
Không khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
Sáng hôm sau, tôi gửi con sang nhà ngoại.
Tôi xin nghỉ làm, quay về lật tung căn phòng ngủ.
Bức tường thạch cao đó vốn được làm thêm để cách âm.
Tôi dùng cán chổi gõ dọc theo mảng tường.
Cộc.
Cộc.
Tiếng vang rỗng tuếch.
Tôi lấy búa nhỏ, cạy nhẹ phần phào chỉ dưới chân tường.
Một mảng gỗ ép trượt ra, lộ ra một khoảng tối đen ngòm.
Mùi ẩm mốc và mùi mồ hôi đàn ông xộc thẳng vào mũi.
Tôi nín thở, bật đèn pin soi vào.
Một không gian chật hẹp, vừa đủ cho một người nằm co quắp.
Bên trong có vài chai nước suối, vỏ bánh mì.
Nhưng thứ khiến m//áu tôi đông lại là chiếc bàn nhỏ đóng tạm.
Trên đó đặt một hệ thống camera hồng ngoại chĩa thẳng qua một lỗ nhỏ xuyên ra phòng ngủ.
Cạnh đó là một xấp hồ sơ y tế.
Tên bệnh nhân: Hạ Lan.
Chẩn đoán: Tâm thần phân liệt, hoang tưởng, có xu hướng t//ự s//át.
Bên dưới là hợp đồng bảo hiểm nhân thọ trị giá hai mươi tỷ, người thụ hưởng duy nhất là Lâm Phong.
Anh ta không đi nước ngoài.
Anh ta trốn trong chính vách tường nhà tôi.
Suốt hai tháng qua, những lần tôi thấy đồ đạc xê dịch, nghe tiếng bước chân, hay thấy ảo giác ban đêm.
Không phải tôi điên.
Là anh ta đang cố tình làm tôi phát điên.
Anh ta muốn tống tôi vào viện tâm thần, hoặc tạo hiện trường giả để tôi "chớt".
Tôi ôm miệng, cố kìm tiếng nấc.
Buổi chiều, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.
Mẹ chồng tôi, bà Kim, xách theo một hộp yến chưng đứng ngoài cửa.
"Lan à, dạo này sắc mặt con kém quá, mẹ mang ít đồ bổ sang."
Bà ta mỉm cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt.
Tôi lùi lại, để bà ta bước vào.
Mọi khi, tôi sẽ cảm động đến rơi nước mắt.
Nhưng giờ, nhìn bát yến nóng hổi bà ta múc ra, tôi chỉ thấy mùi t//ử th//ần.
"Con ăn ngay đi cho nóng."
Bà ta giục, ánh mắt sắc lẹm lướt qua vẻ mặt mệt mỏi của tôi.
Tôi giả vờ bưng bát lên, tay run rẩy cố ý làm đổ một nửa ra bàn.
"Dạo này tay con yếu quá, hay bị run."
Bà ta chép miệng, giọng đầy thương xót nhưng ánh lên tia đắc ý.
"Khổ thân, chắc thằng Phong đi vắng con lo nghĩ nhiều sinh bệnh rồi."
"Có khi phải đi khám thần kinh xem sao con ạ, mẹ thấy con dạo này lơ ngơ lắm."
Tôi cúi gầm mặt, giấu đi nụ cười lạnh lẽo.
Bọn họ hùa nhau diễn một vở kịch hoàn hảo.
Mẹ chồng bỏ t//huốc kích thích thần kinh vào đồ ăn.
Chồng trốn trong vách tường dọa ma hằng đêm.
Nếu tôi sụp đổ, họ sẽ danh chính ngôn thuận chiếm lấy mạng sống và tài sản của tôi.
"Mẹ để đó, lát nguội con uống."
Bà ta lườm tôi một cái rồi cũng chịu đứng dậy ra về.
Vừa đóng cửa, tôi hất thẳng bát yến vào bồn cầu.
Tối đó, Lâm Phong gọi video call.
Bối cảnh phía sau anh ta là một căn hộ sang trọng ở trời Tây.
Nhưng tôi đã nhìn thấu thủ đoạn đó, chỉ là phông xanh ghép nền.
"Vợ yêu, em sao rồi, nhìn tiều tụy thế?"
Anh ta diễn vai người chồng xót vợ vô cùng đạt.
Tôi vuốt tóc, cười dịu dàng.
"Em không sao, chỉ là đêm qua nhà mình có chuột."
Mắt Lâm Phong giật nhẹ một cái.
"Chuột à."
"Để anh gọi thợ đến bắt nhé."
"Không cần đâu, em mua bả chuột rồi."
Tôi nói chậm rãi, nhấn mạnh từng chữ.
"Loại bả này độc lắm, ăn vào là 'chớt' từ từ, thối rữa từ bên trong."
Anh ta gượng cười, vội vàng cúp máy.
Đêm khuya, tôi dọn hết đồ đạc quan trọng mang sang phòng khách.
Trước khi rời đi, tôi lẳng lặng lấy một lọ keo dán công nghiệp loại siêu cứng.
Tôi bơm kín mọi khe hở của tấm gỗ ép giấu sau phào chỉ.
Tôi dùng máy khoan, bắt thêm ba lớp thanh sắt dày niêm phong chặt lối ra duy nhất của bức tường.
Sau đó, tôi tháo nắp thông gió của điều hòa, xịt vào đó một lượng lớn t//huốc m//ê dạng khí.
Luồng khí đó sẽ được quạt gió đẩy thẳng vào không gian kín mít sau vách thạch cao.
Lâm Phong thích trốn ở đó đến thế.
Vậy thì hãy ở đó luôn đi.
Tôi sẽ khóa trái cánh cửa phòng ngủ này lại.
Vài ngày nữa, khi anh ta thoi thóp vì đói khát và thiếu oxy.
Khi anh ta cào rách tay cũng không thể tự cạy cửa chui ra nữa.
Lúc đó, tôi mới gọi cảnh sát đến bắt quả tang kẻ đột nhập có âm mưu "giớt" người.
Tôi tắt đèn, kéo vali bước ra khỏi nhà.
Trò chơi đi săn này, bây giờ đổi luật rồi.