Tôi gọi xe đi tìm Tô Thư, Tô Thư đang một mình ở nhà hàng đón sinh nhật.
Nhìn thấy tôi, cô ấy ngẩn người một lúc, đôi mắt không dám tin mở to.
Cô ấy mở điện thoại ra, nhìn tôi, lại nhìn điện thoại, nhìn điện thoại, rồi lại nhìn tôi.
"Cháu..."
Tôi trèo lên chiếc ghế đối diện cô ấy, vẻ mặt nghiêm túc nói:
"Dạ vâng, mẹ cháu tên là Lục Tâm Nhã, cháu tên là Lục Lam Nhược, cô có thể gọi cháu là Nhược Nhược, chú Tống đưa mẹ cháu đi bệnh viện rồi, cháu đến cùng cô đón sinh nhật, đây là quà tặng cô ạ."
Tôi đẩy giỏ hoa quả đến trước mặt cô ấy.
Ánh mắt cô ấy rất phức tạp.
"Mẹ cháu làm sao vậy?"
Cô ấy thật lương thiện.
"Mẹ cháu không muốn chú Tống đến đón sinh nhật cùng cô, cố tình cứa rách ngón tay của mình, một vết cắt dài thế này này, mẹ cháu cũng thật sự ra tay ác quá."
Tôi dùng tay khoa chân múa tay một vết thương rất dài rất dài, bất đắc dĩ thở dài một hơi nhỏ bé.
Người mẹ không tranh khí này của tôi a.
Tô Thư bị chọc cười, ngay sau đó đỏ hoe hốc mắt, sụt sịt mũi.
"Cảm ơn cháu, nhưng bạn nhỏ không có người lớn bên cạnh đi cùng, không thể một mình ra ngoài được đâu, cô liên lạc với mẹ cháu nhé."
Cô ấy liền gọi điện thoại WeChat cho mẹ, phát hiện mình đã bị chặn, vòng bạn bè của mẹ theo đó cũng không nhìn thấy nữa.
Cô ấy lại gọi điện thoại cho Tống Yến Đình, phát hiện cũng bị chặn luôn rồi.
Cô ấy không từ bỏ gọi hết lần này đến lần khác.
Sau đó tâm như tro tàn, ngón tay cũng đang khẽ run rẩy.
Cô ấy ngượng ngùng mỉm cười với tôi.
"Tạm thời không liên lạc được với người nhà cháu, cháu ăn cơm chưa?"
"Cô mời cháu ăn cơm, rồi lại đưa cháu về nhà."
Tôi buồn bực nói:
"Cô Tô Thư, hôm nay là sinh nhật cô, không có ai tổ chức sinh nhật cho cô sao?"
"Cháu học lớp lớn mẫu giáo, đã kết giao được năm người bạn thân rồi, cô lớn thế này rồi, đáng lẽ phải có năm mươi người bạn thân đến đón sinh nhật cùng cô chứ."
"Mẹ cháu không cho cháu mời bạn bè đến nhà tổ chức sinh nhật cho cháu, cô cũng đâu có ai quản làm sao còn không gọi bạn bè đến náo nhiệt đón sinh nhật đi chứ!"
Tô Thư sững người một lúc, sau đó bắt đầu gọi điện thoại kêu bạn bè đến đón sinh nhật cùng cô ấy.
Rất nhanh, ùn ùn kéo đến mấy người, có nam, có nữ.
Mọi người đều vây quanh hai chúng tôi, đội mũ sinh nhật cho hai chúng tôi, hát bài hát chúc mừng sinh nhật.
Họ nói chuyện trên trời dưới biển, nói về quá khứ, nói về tương lai, cứ thế ăn uống đến tối.
Họ còn đưa tôi đến công viên giải trí, ngồi vòng quay ngựa gỗ, lái xe đụng.
Cuối cùng mọi người cùng nhau chụp ảnh chung, tôi ôm cổ Tô Thư cười rất vui vẻ.
Không bao lâu, điện thoại của Tô Thư vang lên.
Là mẹ tôi.
Mẹ hỏi Tô Thư đang ở đâu, tại sao lại lừa gạt bắt cóc con gái mẹ? Mẹ bảo Tô Thư trả lại con gái cho mẹ.
Mẹ nói thật đáng thương, giống như người bị hại.
Tôi nhận lấy điện thoại, lớn tiếng nói:
"Mẹ, mẹ ơi, mẹ thật sự không có gạt người, ở nhà hàng đó thật sự tìm thấy cô Tô Thư, cô ấy một mình lẻ loi đón sinh nhật, con thấy cô ấy thật đáng thương, liền ở cùng đón sinh nhật với cô ấy rồi!"
Trong điện thoại, truyền đến tiếng thở rất nặng nề của mẹ tôi, loáng thoáng còn truyền đến tiếng chất vấn của Tống Yến Đình.
"Em không phải nói em không biết Tô Thư hôm nay đón sinh nhật, tại sao Nhược Nhược lại biết nhà hàng Tô Thư đón sinh nhật?"
"Lục Tâm Nhã, trong miệng em rốt cuộc có câu nào là sự thật không?"
"Anh Yến Đình, không phải như vậy, anh nghe em giải thích..."
Tôi cúp điện thoại, trả lại điện thoại cho Tô Thư.
Tô Thư dịu dàng véo má tôi.
"Bà cụ non."
Mẹ đến đón tôi với tốc độ bay nhanh.
Mẹ ôm chặt lấy tôi vào lòng, vẻ mặt đầy sợ hãi.
Mẹ từ bệnh viện trở về, phát hiện tôi biến mất, liền phát điên đi khắp nơi tìm tôi, lại là báo cảnh sát, lại là kiểm tra camera giám sát, cả người vừa vội vừa sợ.
Mãi đến khi có người chụp màn hình vòng bạn bè của Tô Thư gửi cho mẹ, mẹ mới biết tôi hòa mình cùng Tô Thư.
Mẹ tức phát điên rồi.
Còn có một cảm giác mất mặt.
Mẹ chất vấn tôi.
"Tại sao chạy lung tung khắp nơi, con có biết mẹ tìm muốn phát điên rồi không, mẹ suýt chút nữa bị dọa chết rồi."
Tôi đẩy mẹ ra, hai tay khoanh lại, quay đầu đi không muốn nhìn mẹ.
"Dù sao chú Tống cũng quan trọng hơn sinh nhật của con, mẹ đi chơi với chú ấy đi, còn chơi với con làm gì?"
Mẹ tôi sửng sốt, trên mặt rất là khó xử.
"Con nói bậy bạ gì đó?"
"Rõ ràng là vậy, nếu không tại sao không cho con mời bạn thân của mình, cứ nằng nặc đòi mời bạn trai của người khác, con với chú ấy lại không thân quen."
Mẹ tôi hận không thể tìm một cái lỗ nẻo chui xuống.
Mẹ bế tôi lên vội vàng bỏ đi.
Tôi nằm sấp trên vai mẹ, cười vẫy tay với Tô Thư.
"Mẹ Tô Thư tạm biệt, lần sau con lại đến tìm mẹ chơi nhé!"
Mẹ tôi dừng bước, chết sững.
"Con gọi cô ấy là gì?"
"Mẹ Tô Thư."
Mẹ tôi phát điên rồi, mẹ mặt mày gớm ghiếc, đáng sợ muốn chết, điên cuồng lay mạnh tôi.
"Mẹ là mẹ của con, sao con có thể nhận người khác làm mẹ, con có lương tâm hay không, con là do mẹ liều mạng sinh ra, sao con có thể gọi người khác là mẹ."
Tôi lớn tiếng hét lên, tức giận đùng đùng phản bác.
"Mẹ cướp bạn trai của cô ấy, con liền đem bản thân mình đền cho cô ấy, như vậy mới công bằng!"
"Mẹ đừng thấy con là trẻ con, con cái gì cũng hiểu!"
Xung quanh lập tức trở nên rất yên tĩnh.
Mặt mẹ tôi méo mó, ánh mắt khủng bố.
Tôi cảm thấy đợi đến nhà, mẹ lập tức sẽ ăn thịt tôi.
Tống Yến Đình bất đắc dĩ cúi người xuống, nói đạo lý với tôi.
"Con chỉ có một người mẹ, con không thể làm tổn thương trái tim mẹ con như vậy."
"Mẹ vì sinh ra con, rất không dễ dàng."
Tôi khinh thường liếc bạch nhãn một cái.
"Một người chỉ có thể có một người bạn gái, chú tại sao có thể có hai người bạn gái?"
"Chú không phải cũng làm tổn thương trái tim cô Tô Thư sao?"
Khuôn mặt Tống Yến Đình co giật.
"Chú xem mẹ con như em gái."
"Chú gạt người, có quan hệ huyết thống mới là em gái, không có quan hệ huyết thống tất cả đều là bạn gái, chú không biết xấu hổ, hẹn hò với hai người bạn gái, lêu lêu lêu."
Mẹ tôi tức đến nổ phổi rồi, ôm lấy tôi liền đi ra ngoài.
Tô Thư ánh mắt đầy ẩn ý quét mắt nhìn Tống Yến Đình.
Tống Yến Đình muốn đi giải thích.
Tô Thư hất cánh tay chú ấy ra, lạnh lùng nói:
"Chúng ta kết thúc rồi."
Tống Yến Đình rất tức giận.
"Em tin sự nói hươu nói vượn của một đứa trẻ con sao?"
"Con bé có phải là nói hươu nói vượn hay không, trong lòng em hiểu rõ, trẻ con đều hiểu đạo lý, anh không hiểu sao?"
"Có quan hệ huyết thống mới là em gái!"
Tô Thư cùng bạn bè của cô ấy rời đi.
Tống Yến Đình cô đơn giống như một con chó.
Về đến nhà, mẹ tôi đóng cửa liền chuẩn bị bắt đầu đánh đòn.
Tôi vung vẩy đôi chân nhanh như bay chạy lên lầu.
"Mẹ, mẹ ơi, mẹ không cần đi nói với chú cảnh sát là con đã về sao?"
"Không bảo với ban quản lý tòa nhà một tiếng sao?"
"Không nói với cô chú hàng xóm cách vách một tiếng sao?"
"Nếu mẹ cái gì cũng không nói, mọi người vẫn sẽ đi tìm ở bên ngoài, rất vất vả đó."
Mẹ tôi sững người một chút, tức giận nói:
"Về rồi mẹ lại xử lý con!"
Mẹ vội vàng đi ra ngoài.
Tôi từ cửa sổ hành lang nhìn thấy mẹ vừa đi vừa gọi điện thoại, một bên nói lời cảm ơn, một bên nói tôi đã về rồi, không làm phiền mọi người nữa, ngày khác mẹ sẽ báo đáp mọi người.
Tôi đi vào phòng sách, lật ra một cuốn album.
Đó là những bức ảnh mẹ tôi cất giữ thời thanh xuân, bên trong rất nhiều bức đều là Tống Yến Đình.
Tôi cảm thấy hôm nay trận đòn này rốt cuộc cũng không chạy thoát được rồi, không bằng làm thêm chút chuyện xấu, bao nhiêu trận đòn gom lại chịu một lần.
Tôi cầm bút màu nước bắt đầu vẽ bậy lên những bức ảnh đó, chỗ này vẽ thêm má hồng, chỗ kia vẽ thêm râu, tấm này cắt đi đôi môi, tấm kia khoét đi đôi mắt.
Bận rộn một hồi, có chút mệt mỏi, không tri bất giác ngủ thiếp đi.
Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, nghe thấy tiếng hét chói tai của mẹ.
"Lục Lam Nhược!!!"
Tôi cũng hét lên một tiếng, lượn quanh chiếc bàn chơi trò đuổi bắt với mẹ.
"Mẹ không được qua đây!"
Trận đòn này rốt cuộc vẫn không thoát được.
Mẹ tôi vừa giáng một cái tát xuống mông tôi, tôi liền bụm mắt gào khóc.
"Bố ơi, bố cứu mạng..."
Mẹ tôi dừng tay, đôi mắt đỏ hoe.
Trong lòng mẹ chắc chắn rất đau.
Nhưng ác tật còn cần mãnh dược để trị a.
Tôi trĩu môi, trong mắt cũng ngấn lệ, đưa tay lau đi nước mắt của mẹ.
"Mẹ, mẹ đừng khóc, con không cần bố, con chỉ cần mẹ thôi."
Nước mắt mẹ bỗng rơi lã chã, mẹ ôm chặt lấy tôi vào lòng, giống như tôi là bảo bối quý giá nhất của mẹ.
Mẹ khàn giọng hỏi tôi:
"Con không thích chú Tống sao?"
"Không thích."
Giọng tôi buồn bã.
"Tại sao?"
"Chính là không thích, chú ấy làm con có cảm giác kỳ lạ."
"Triệu Vũ Thần lớp con cũng như vậy, bạn ấy nói muốn cùng con làm bạn tốt, con đi tìm bạn ấy chơi, bạn ấy nói bạn ấy không có thời gian, bạn ấy muốn chơi với bạn khác."
"Đợi người khác không thèm để ý bạn ấy nữa, bạn ấy lại chạy đến tìm con chơi, hình như con chỉ có thể làm phương án B, không thể làm phương án A."
"Nhưng con chỉ muốn làm phương án A, con liền không thèm chơi với bạn ấy nữa."
Mẹ sững sờ một lát, mẹ ôm lấy tôi nói nhỏ:
"Nhưng chú Tống không phải như vậy a."
"Trước đây mẹ bị người ta bắt nạt, là chú Tống giúp mẹ, chú ấy đánh chạy đám người xấu đó."
"Mẹ mang thai, bị đuổi ra khỏi nhà, trên người không có một đồng tiền nào, là chú Tống giúp mẹ nằm viện, nếu không mẹ con ta đều phải chết rồi."
"Chú Tống còn giúp mẹ lo liệu hậu sự của ông bà ngoại, giúp mẹ vượt qua khoảng thời gian khó khăn nhất."
"Trên đời này chỉ có chú Tống là tốt với mẹ con ta, để chú ấy làm bố con được không?"
"Không được!"
Tôi lấy ra cuốn album, lật ra một tấm ảnh ở giữa, chỉ vào một người con trai ở tít trong góc bức ảnh nói:
"Để chú ấy làm bố con."
Bức ảnh đó là mẹ chụp chung với Tống Yến Đình.
Bọn họ cười rất vui vẻ.
Phía sau bọn họ có một người con trai, mím môi, ánh mắt không phục nhìn bóng lưng của hai người.
Mẹ tôi nhìn thoáng qua, kiên quyết từ chối.
"Không được! Đây là tử đối đầu của chú Tống con."
"Chú ấy tên là gì?"
"Chu Thư Trình."
Tử đối đầu của nam chính chính là nhân vật phản diện.
Nhân vật phản diện này thật đáng yêu quá đi.
Sau đó, tôi ngủ thiếp đi.
Mẹ bế tôi vào phòng, đặt lên giường.
Mơ mơ màng màng, tôi cảm thấy có giọt lệ ấm áp rơi trên mặt tôi.
Mẹ nỉ non một câu:
"Bảo bối, xin lỗi con, đều là mẹ không tốt."