Chúng tôi đến nơi, một người đàn ông anh tuấn lạnh lùng đang chờ ở đó.
Nhìn thấy mẹ, trên môi chú ấy nở một nụ cười rất nhạt, chẳng hiểu sao lại có chút thẹn thùng.
Mắt tôi sáng lên.
"Chu Thư Trình, chú là Chu Thư Trình."
Chu Thư Trình vô cùng kinh ngạc.
"Cháu biết chú sao?"
"Chú ở trong cuốn album của mẹ cháu, chú lén nhìn trộm mẹ."
Mẹ cười ngượng ngùng, hận không thể bịt kín miệng tôi.
"Trẻ con nói hươu nói vượn, anh đừng để bụng."
Chu Thư Trình rủ mắt kéo ghế ra cho mẹ.
"Nếu như không phải nói hươu nói vượn thì sao?"
"Hả?"
"Anh nhìn thấy vòng bạn bè ngày hôm qua em đăng."
Mặt mẹ đỏ bừng bừng, hận không thể tan biến ngay tại chỗ.
Chu Thư Trình rủ mắt chỉ không dám nhìn mẹ, chú ấy nói:
"Em thấy anh thế nào?"
Sau này, tôi mới biết, chú ấy chính là cái người có ảnh đại diện ngầu ngầu đen đen nhấn thích mẹ đó.
Bữa ăn này trôi qua thực sự vô cùng hoang mang.
Mẹ tôi cả đời này chưa từng ăn một bữa cơm nào ngượng ngùng như thế.
Mẹ từ trong nhà vệ sinh bước ra, cố tình lại gặp phải Tô Thư, hai người vô tình chạm mặt ở bồn rửa tay, lúc ngẩng đầu nhìn đối phương trong gương thì đều ngẩn người.
Tô Thư dời ánh mắt, nói lời xin lỗi với tôi:
"Xin lỗi cháu, hôm đó cô tức giận quá, không biết cháu bị bệnh, cháu khỏi hẳn chưa?"
Tôi nhảy cẫng lên một cái, "Khỏi rồi ạ!"
Tô Thư cười, cô ấy lại nhìn sang mẹ.
"Tôi và Tống Yến Đình chia tay rồi, sau này chúng ta cứ xóa nhau đi vậy."
Mẹ ngây ra một chút, khi phản ứng lại, mới kiêu kỳ gật đầu.
Tô Thư rửa sạch tay, lơ đãng nói:
"Cô không suy nghĩ đến Tống Yến Đình nữa sao?"
Mẹ ngước mắt nhìn về phía người phụ nữ mà mình từng rất ganh tị, rất căm hận này, rút ra một tờ giấy ăn lau tay, động tác đầy phóng khoáng ném tờ giấy ăn vào thùng rác.
"Không nữa, tôi không muốn làm một phương án khác của anh ta nữa, tôi muốn làm người đưa ra sự lựa chọn."
Mẹ khẽ hất cằm lên, dáng vẻ rất kiêu hãnh.
Tô Thư mỉm cười gật gật đầu.
Hai người lịch sự chào tạm biệt nhau.
Tôi u buồn thở dài một hơi nhỏ bé.
"Haiz, sau này còn có thể gặp lại cô Tô Thư không?"
"Con vẫn muốn cô ta làm mẹ con sao?"
Đôi mắt mẹ phun ra lửa.
Tôi mỗi lần gọi Tô Thư là mẹ, dường như đều mang đến cho mẹ một nỗi ám ảnh tâm lý.
Hiện tại mẹ không giành Tống Yến Đình với Tô Thư nữa, mẹ chỉ sợ Tô Thư giành tôi với mẹ, chuyện đó thật sự là muốn lấy mạng mẹ.
Tôi đáp:
"Không nha, con chỉ cần mẹ làm mẹ thôi, mẹ là người mẹ tốt nhất thế giới."
Mặc dù mẹ rất ngốc, tôi gạt mẹ biết bao lần rằng sẽ không làm loạn, mẹ chịu thiệt thòi biết bao lần, vẫn cứ chọn tin tưởng tôi lần này sẽ không làm loạn.
Mặc dù mẹ tính tình ầm ĩ lúc nào cũng nói muốn đánh tôi, nhưng mỗi lần tôi hét lên "Bố ơi cứu mạng", mẹ lại không có cách nào nhẫn tâm xuống tay nữa.
Rõ ràng mẹ không muốn đưa tôi đến tham gia bữa tiệc, nhưng chỉ cần tôi ôm lấy chân mẹ khóc lóc, mẹ lại mềm lòng dẫn tôi đi.
Tôi khiến mẹ mất mặt trước đám đông, mẹ hận đến nghiến răng nghiến lợi, vẫn không đánh con giữa bàn dân thiên hạ, giữ lại cho tôi một chút thể diện bé nhỏ.
Mỗi lần mẹ mua quần áo, luôn tiện thể mua cho tôi một bộ, đồ đôi mẹ con nhét đầy cả tủ quần áo.
Mẹ không phải là một người mẹ hoàn hảo, nhưng mẹ là một người mẹ rất rất tốt.
Mẹ không phải sinh ra đã biết làm mẹ, nhưng mẹ trên con đường làm mẹ này, ngày nào cũng tiến bộ hơn một chút, thật sự rất tuyệt vời.
Mẹ thở phào nhẹ nhõm, vui mừng hớn hở giống như vừa đánh thắng một trận chiến.
Mẹ lấy điện thoại ra, định chặn Tô Thư.
Nhưng lại nhìn thấy một tin nhắn cuối cùng Tô Thư gửi đến:
"Có một việc, tôi đấu tranh tâm lý rất lâu cuối cùng vẫn quyết định nói cho cô biết."
"Tôi cãi nhau với Tống Yến Đình, hỏi anh ta tại sao lại đối xử tốt với cô như vậy, anh ta nói anh ta nợ cô."
"Năm đó cô nằm bệnh viện sinh con, trên người không một xu dính túi, anh ta vì tức giận nên cố tình nói với bố mẹ cô rằng cô sinh con bị băng huyết sắp chết rồi."
"Bố mẹ cô vội vã chạy đến bệnh viện, trên đường đi bị tai nạn giao thông."
"Tôi nghĩ cô nên biết chuyện này."
"Lục Tâm Nhã, hy vọng lúc cô đọc được tin nhắn này đừng quá kích động, cô là một người mẹ, cô có bảo bối, cô hãy bình tĩnh lại, rồi từ từ suy nghĩ cẩn thận xem nên xử lý chuyện này thế nào."
"Đây là lần cuối cùng tôi gửi tin nhắn cho cô rồi, tạm biệt, chúc bình an."