Tôi được an trí ở căn phòng lầu bốn.
Phòng không lớn, nhưng có thể nhìn ra đã được trang hoàng tỉ mỉ.
Giường công chúa màu hồng, phòng để quần áo màu hồng, còn có màn che màu hồng.
Giống hệt với bài văn "Ngôi nhà trong mơ của tôi" tôi viết năm mười lăm tuổi.
Tôi đã quên lúc đó mình mang theo sự mong chờ thế nào để viết ra căn phòng công chúa màu hồng.
Nhưng tôi biết phần mong chờ đó, đã sớm biến mất hầu như không còn trong sự chờ đợi đằng đẵng.
Mẹ Đường đứng ở cửa nhìn tôi, đôi mắt kia mang theo mong đợi và lấy lòng.
Tôi hiểu bà ấy muốn nhìn thấy biểu cảm vui mừng hoặc phấn khích của tôi.
Nhưng tôi làm không được.
Thậm chí giả vờ cũng giả vờ không ra.
Tôi giật màn che và ga giường xuống, gấp gọn bỏ vào trong tủ.
"Vãn Âm... con không phải thích nhất màu hồng sao..."
"Từ rất sớm đã không thích rồi."
Giọng tôi nhàn nhạt.
Mẹ Đường chưa từng nghĩ tới, một người phụ nữ trưởng thành hai mươi lăm tuổi, liệu có còn thích màu hồng hay không.
Bà ấy càng sẽ không nghĩ, cho dù là thích màu hồng, cũng sẽ không trang trí căn phòng thành cái dạng này.
Bà ấy chỉ là toàn tâm toàn ý đầu tư vào cái vai diễn bù đắp cho tôi này.
Chỉ có bù đắp rồi, mới không rơi vào trong sự nợ nần và tự trách.
Đường Diệu không biết từ đâu chui ra.
Hành động của tôi giống như chọc giận cậu ta, cậu ta một phen giữ chặt vỏ chăn của tôi.
"Đường Vãn Âm, cô có biết hay không những thứ này mẹ đã chuẩn bị rất lâu?"
Tôi xốc mi mắt lên: "Không biết."
"Cô đừng có cái bộ dạng chúng tôi nợ cô được không, cô bị bế nhầm lại không trách chúng tôi!"
Tôi cảm thấy buồn cười, hỏi lại cậu ta: "Vậy trách tôi?"
Dứt lời, trong phòng nháy mắt an tĩnh.
Mẹ Đường lại bắt đầu nức nở.
Đường Diệu thần sắc phức tạp.
Tôi không giống với trong tưởng tượng của bọn họ.
Bọn họ cho rằng tôi sẽ khát cầu tình yêu của bọn họ.
Tùy tiện bù đắp cho tôi hai cái, tôi sẽ cảm kích đến rơi nước mắt.
Nhưng hiện tại phát hiện tôi không ăn bộ này, bắt đầu thẹn quá hóa giận.
Tôi nhặt vỏ chăn lên, hạ lệnh đuổi khách.
Đêm hôm đó, tôi dọn vào nhà họ Đường mà mình hằng mơ ước mười năm.
Lại một đêm không ngủ.
Ngày hôm sau, tôi dậy rất sớm.
Tôi không có ra khỏi phòng, thu dọn đồ đạc hôm nay cần dùng.
Không bao lâu, cửa phòng bị gõ vang.
Đường Thi Dư đứng ở cửa.
Cô ta bưng ly sữa, lộ ra nụ cười lấy lòng với tôi.
"Mình có thể vào được không?"
Tôi gật đầu, thuận tay tắt máy tính.
Đường Thi Dư đặt sữa xuống, không chút che giấu đánh giá phòng của tôi.
"Vãn Âm, đồ trang trí mình chọn cho cậu cậu còn thích không?"
Sự khoe khoang với thân phận chủ nhân của cô ta thực sự là quá rõ ràng.
Thấy tôi im lặng, Đường Thi Dư đột nhiên phì cười ra tiếng.
Mặt của cô ta không còn tái nhợt như ngày hôm qua, rõ ràng treo hai chữ khiêu khích.
Sự nhu nhược trong mày mắt bị sự kiêu căng thay thế.
"Đường Vãn Âm, cậu biết vì sao cậu sẽ được nhận về không?"
Cô ta chớp chớp mắt, nụ cười bên môi càng lớn.
"Thật ra tôi đã sớm biết sự tồn tại của cậu, lần đầu tiên ba mẹ muốn đi Lương Sơn mang cậu về, tôi đã dội nước lạnh một đêm, ngày hôm sau sốt cao 40 độ vào bệnh viện."
"Lần thứ hai khi muốn đi đón cậu, tôi đã cắt cổ tay."
Nói rồi, cô ta quơ quơ cổ tay trắng nõn, bên trên có một vết sẹo dữ tợn.
"Ba mẹ lúc ấy liền ôm tôi, nói tôi là con gái duy nhất của họ."
"Từ đó về sau, họ cũng không nhắc tới chuyện muốn đón cậu về nữa."
"Thật ra so với Đường Vãn Âm, tôi cảm thấy cậu càng thích hợp tên Lý Chiêu Đệ hơn."
Giọng Đường Thi Dư rất nhẹ, lại từng chữ tru tâm.
Tôi ngước mắt, cũng cười.
"Chát!"
Giây tiếp theo, tôi tát một cái lên mặt cô ta.