Ngày hôm sau, tên của tôi xông lên top 10 hot search.
Sự tích hai mươi lăm năm nửa đời trước của tôi bị đào ra sạch sẽ.
Cư dân mạng nói đùa tôi là thiên kim thật thảm nhất, nhưng cũng là thiên kim thật đầy nghị lực nhất.
Nâng tôi, tự nhiên sẽ giẫm Đường Thi Dư.
Hai mươi lăm năm trước của Đường Thi Dư cũng bị đào ra.
Cuộc sống của cô ta là đồ xa xỉ xe sang, đi du lịch check-in các nơi trên thế giới.
Trong lúc nhất thời những từ ngữ kiểu như [Chiếm tổ chim khách] phủ đầy tài khoản cá nhân của cô ta.
Tài khoản marketing rợp trời dậy đất, nhiệt độ càng xào càng nóng, tôi biết đây là cha Đường ngầm đồng ý.
Cùng lúc đó tôi gia nhập Đường thị.
Bản thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần kia cũng không lấy ra, cha Đường chỉ nộp lên một bản chuyển nhượng 0.3% cổ phần.
Tôi còn quá trẻ, nếu không có chút thành tích, cho dù ông ta đưa hết cổ phần cho tôi, tôi cũng không đứng vững ở trong công ty.
Rất nhiều người trong công ty đều cảm thấy tôi chỉ tới treo chức.
Trong mắt bọn họ, tôi đã coi như một nửa người nhà họ Quý, hơn nữa tôi còn có một đứa em trai có thể kế thừa công ty.
Có điều rất nhanh bọn họ liền phát hiện mình sai rồi.
Có quan hệ liên hôn này, tất cả hợp tác với Quý thị đều do tôi phụ trách.
Dưới những trận giao đấu, Quý Hách cũng không chiếm được chút chỗ tốt nào.
Mới ngắn ngủi nửa năm, tôi đã giúp công ty đàm phán được hợp đồng tăng 40% hạn mức so với cùng kỳ năm ngoái.
Khoảng thời gian này tôi ăn ở công ty ngủ cũng ở công ty, rất ít khi về nhà họ Đường.
Mẹ Đường đưa cơm trưa cho tôi hai tháng, liền không thấy bà ấy tới nữa.
Tôi nhìn thoáng qua lịch, mới phát hiện hôm nay là Tết ông Công ông Táo.
Trong điện thoại mẹ Đường hỏi tôi sáng nay có về nhà không tin tức còn chưa trả lời.
Tôi nghĩ nghĩ, mặc áo khoác rời khỏi công ty.
Biệt thự nhà họ Đường đèn đuốc sáng trưng.
Vừa đỗ xe xong, tôi liền nghe thấy tiếng cười đùa bên trong.
Trong phòng ăn, mẹ Đường và Đường Thi Dư đang gói sủi cảo.
Cha Đường và Đường Diệu đang trợ giúp.
Sự hiềm khích sinh ra trong bữa tiệc kia dường như đã tan biến.
Sự xuất hiện của tôi, làm bầu không khí vui vẻ hòa thuận xuất hiện vết nứt.
Trước khi bọn họ kịp phản ứng, cha Đường đứng dậy.
"Con về đúng lúc lắm, theo ba vào thư phòng."
Từ sau khi tôi tiến vào công ty, giữa tôi và cha Đường chỉ có quan hệ cấp trên cấp dưới.
Ông ta rất hài lòng thuộc hạ là tôi đây, tôi cũng không muốn nhắc tới tình thân vô dụng với ông ta.
Loại quan hệ này đối với chúng tôi mà nói vừa vặn tốt.
Ông ta gọi tôi vào thư phòng, là vì kế hoạch đưa công ty lên sàn chứng khoán tôi đề xuất ở đại hội cổ đông hôm nay.
Đường thị làm một doanh nghiệp lâu đời nhiều năm, đã sớm cụ bị tư cách lên sàn.
Mấy năm nay các đối thủ cạnh tranh đều có lên sàn sau đó lại phá sản, nhưng Đường thị lại vẫn luôn tuân thủ quy tắc cũ.
Trong thư phòng, mặt cha Đường đen đến mức có thể nhỏ ra mực.
Đồ đạc trên bàn toàn bộ bị quét rơi xuống đất.
Ngay vừa rồi, chúng tôi đã bùng nổ tranh cãi kịch liệt.
Tôi chọc thủng sự cổ hủ và nhát gan của ông ta.
Những lời mấy năm nay không ai dám nói, bị tôi trắng trợn nói toạc ra.
Nhưng hiển nhiên, cha Đường không phải là một người bề trên có thể nghe kiến nghị.
Nhưng bạo nộ cũng chứng minh sự vô lực của ông ta.
Ông ta già rồi, không còn tinh lực lăn lộn nữa.
Nhưng tôi không giống.