Không gian trong phòng bệnh như bị rút cạn không khí. Tiếng mưa đập vào cửa kính hòa lẫn với tiếng thở dốc nặng nề của Thẩm Tri Tiết tạo nên một bản hòa âm chết chóc.
Hắn nhìn chằm chằm vào những tờ giấy trắng rải rác dưới sàn. Từng con số, từng chữ ký, từng con dấu đỏ chót... tất cả đều là án tử cho đế chế Thẩm Thị mà hắn dày công xây dựng mười năm nay. Nhưng điều khiến lồng ngực hắn đau như bị xé toạc không phải là sự sụp đổ của tiền tài, mà là ánh mắt của người phụ nữ trước mặt.
Ánh mắt ấy quá bình thản. Sự bình thản của một người đã đi qua cõi chớt và trở về chỉ để đòi nợ.
"Ba năm..." Thẩm Tri Tiết lẩm bẩm, giọng run rẩy như không tin vào tai mình. "Em nói... em hận anh từ ba năm trước? Vậy suốt ba năm qua, những bữa cơm em nấu, những bộ quần áo em là ủi, nụ cười đón anh mỗi khi tan làm... tất cả đều là giả sao?"
Tống Hân khẽ cười, một nụ cười thê lương đến rợn người.
"Giả sao?" Cô bước chậm rãi về phía chiếc bàn nhỏ, rót một ly nước ấm. Bàn tay gầy guộc nổi rõ những đường gân xanh xao. "Thẩm Tri Tiết, anh có biết diễn viên giỏi nhất thế giới này là ai không? Là người vợ bị chồng phản bội nhưng vẫn phải nuốt ngược nước mắt vào trong để mài d/ ao mỗi đêm."
"Anh hỏi tôi về những bữa cơm?" Tống Hân quay phắt lại, ánh mắt sắc lẹm như d/ ao găm. "Mỗi lần nhìn anh ăn những món tôi nấu, tôi đều tự hỏi, liệu anh có nhớ đến đứa con chưa kịp thành hình của chúng ta không? Cái đêm anh bỏ mặc tôi chảy máu đến lả đi trong bão tuyết để chạy đến mừng sinh nhật Lâm Giao, anh có từng nghĩ đến việc tôi đã phải bò từng chút một ra đường lớn cầu cứu thế nào không?"
"Hân Hân! Đừng nói nữa!" Thẩm Tri Tiết gào lên, hai tay ôm chặt đầu, ký ức đen tối ùa về như thác lũ. Hắn nhớ rồi. Đêm đó hắn nhận được tin nhắn Lâm Giao dọa t/ ự t/ ử. Hắn đã đẩy Tống Hân đang đau bụng ra, lạnh lùng nói "Đừng giả vờ nữa" rồi lao đi.
Hắn đâu biết, đó là đêm hắn chính tay gi/ ết ch/ ết đứa con của mình, và gi/ ết ch/ ết cả Tống Hân của ngày xưa.
"Tôi không chớt đêm đó, là ông trời muốn tôi sống để nhìn thấy ngày hôm nay của anh."
Tống Hân đột nhiên ho khan dữ dội. Cô vội đưa tay lên che miệng, nhưng máu tươi vẫn rỉ qua kẽ tay, nhỏ tong tong xuống nền gạch trắng toát. Màu đỏ chói mắt tương phản với sắc mặt trắng bệch của cô.
"Hân Hân!" Thẩm Tri Tiết hoảng loạn lao tới, định đỡ lấy cô.
"Đừng chạm vào tôi!" Tống Hân hét lên, dùng chút sức lực cuối cùng hất tay hắn ra. Cô lảo đảo lùi lại, tựa lưng vào tường để không ngã quỵ. "Bàn tay dơ bẩn của anh... đừng làm vấy bẩn cái chớt của tôi."
Đúng lúc đó, tiếng còi hú vang vọng từ xa, ngày một gần hơn, xé toạc màn mưa đêm trên đảo. Ánh đèn xanh đỏ loang loáng hắt qua cửa sổ, nhảy múa trên gương mặt thất thần của Thẩm Tri Tiết.
Điện thoại của hắn lại đổ chuông. Lần này là số lạ. Hắn máy móc bấm nghe.
"Thẩm Tri Tiết, chúng tôi là Cục Điều tra Tội phạm Kinh tế. Chúng tôi đã nhận được bằng chứng tố cáo anh rửa tiền, trốn thuế và thao túng thị trường chứng khoán. Yêu cầu anh hợp tác điều tra. Cảnh sát đang bao vây khu vực Viện điều dưỡng số 4..."
Điện thoại trượt khỏi tay, rơi xuống đất vỡ tan.
Hắn thua rồi. Thua trắng tay.
Thẩm Tri Tiết ngẩng đầu nhìn Tống Hân. Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi mọi thứ sụp đổ, hắn không thấy hận, chỉ thấy đau đớn đến tột cùng. Hắn đã đánh đổi người phụ nữ yêu hắn nhất trần đời để lấy một đế chế phù du và một ả nhân tình rắn độc. Giờ đây, đế chế sụp đổ, nhân tình phản bội, còn người vợ tào khang thì đang dùng chính sinh mệnh của mình để tiễn hắn vào tù.
Hắn quỳ xuống, lần này không phải để cầu xin tha thứ, mà là sự quy phục tuyệt đối trước số phận. Hắn bò đến, nhặt lấy tờ giấy ly hôn đã ký sẵn tên Tống Hân từ ba năm trước bị ném lẫn trong đống tài liệu phạm pháp.
Nét chữ cô thanh thoát, dứt khoát. Hóa ra, cô đã chuẩn bị cho sự ra đi này từ rất lâu rồi.
"Nếu anh đi tù..." Thẩm Tri Tiết ngước đôi mắt đỏ ngầu nhìn cô, giọng khàn đặc, "Em có vui không?"
Tống Hân nhìn hắn, ánh mắt dần trở nên xa xăm, vô định hướng về phía biển cả đen ngòm ngoài cửa sổ. Cơn đau từ dạ dày đang cào xé tâm can cô, nhưng nó chẳng là gì so với nỗi đau trong tim suốt ba năm qua.
"Vui?" Cô thì thào, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhạt nhòa như khói sương. "Thẩm Tri Tiết, anh sai rồi. Sự trả thù lớn nhất không phải là dồn anh vào tù hay khiến anh phá sản."
Cô chậm rãi nhắm mắt lại, một giọt nước mắt cuối cùng lăn dài trên má.
"Sự trả thù lớn nhất, là tôi sẽ chớt đi. Tôi sẽ mang theo tất cả tình yêu và nỗi hận thù này xuống mồ. Còn anh, anh sẽ phải sống tiếp. Sống trong tù tội, trong sự hối hận gặm nhấm từng giây từng phút, sống để nhớ rằng chính anh đã bức chớt người duy nhất trên thế giới này coi anh là sinh mệnh."
"Rầm!"
Cánh cửa phòng bệnh bị đạp tung. Đội cảnh sát đặc nhiệm ập vào, tiếng quát tháo, tiếng còng số 8 lạnh lẽo vang lên lấn át tiếng sóng biển.
Thẩm Tri Tiết không chống cự. Hắn để mặc cho cảnh sát áp giải, đôi mắt vẫn dán chặt vào bóng dáng gầy gò bên cửa sổ.
Tống Hân không quay đầu lại.
Cô đứng đó, cô độc và kiêu hãnh giữa cơn bão tố của cuộc đời. Ván cờ này cô đã thắng, một chiến thắng được đánh đổi bằng cả máu, nước mắt và sinh mạng.
Khi bóng lưng Thẩm Tri Tiết khuất hẳn sau cánh cửa, Tống Hân mới từ từ trượt dọc theo bức tường, ngã gục xuống sàn. Máu từ miệng cô trào ra, nhuộm đỏ chiếc váy bệnh nhân trắng toát.
Trong cơn mê man, cô dường như nhìn thấy một ngày nắng đẹp của mười năm trước. Chàng thiếu niên Thẩm Tri Tiết với nụ cười rạng rỡ, đạp xe chở cô đi qua những con phố đầy hoa sữa, hứa hẹn sẽ yêu cô đến đầu bạc răng long.
"Tri Tiết... tạm biệt."
Tiếng thì thầm tan vào hư không, chấm dứt một kiếp người, chấm dứt một bi kịch.