Tôi và Trần Cảnh Thâm chia tay đã gần hai năm rồi.
Tôi vốn nghĩ, cả đời này sẽ không gặp lại anh nữa.
Đặc biệt là trong hoàn cảnh tồi tệ thế này.
Tôi mặc chiếc áo hoodie dính đầy vết bẩn, cả ngày bận rộn trong khói lửa, đầu tóc vừa bẩn vừa rối, còn ám mùi dầu mỡ.
Không ai biết được, dưới lớp áo hoodie xám xịt, trên người tôi là những vết sẹo mới cũ loang lổ.
Còn Trần Cảnh Thâm mặc một bộ vest đen vừa vặn, áo sơ mi trắng như thường lệ, vẫn cao quý anh tuấn như vậy.
Bên cạnh anh còn có một cô gái trẻ trung xinh đẹp.
Chiếc váy liền phong cách Chanel đen trắng phối cùng chiếc túi xách đen vàng kinh điển, tóc tai chất lượng cực tốt, trang điểm lại nhẹ nhàng tinh tế.
Vừa nhìn đã biết là một tiểu thư nhà gia thế.
Tôi bất giác cúi đầu, người co rụt về sau.
Vô ích mà hy vọng rằng, anh sẽ không thấy tôi, hoặc là, không nhận ra tôi.
Nhưng anh lại ngồi xuống đối diện tôi.
Và người bạn gái bên cạnh anh, ánh mắt tùy tiện dừng lại trên người tôi.
"Tôi tên Lâm Toàn, là bạn gái của Cảnh Thâm."
"Cô chính là Giang Nghiên nhỉ, tôi nghe Cảnh Thâm kể về cô rồi."
Cô ấy trông xinh đẹp lại đáng yêu, sau khi ngồi xuống còn áp sát vào Trần Cảnh Thâm, ra vẻ của một cô gái nhỏ nép vào người yêu.
Tôi từ từ ngẩng đầu, lịch sự cười với cô ấy: "Ừm, tôi là Giang Nghiên."
"Lúc hai người còn yêu nhau ở trường ngọt ngào thật đấy, tôi ngưỡng mộ chết đi được."
Cô ấy vừa nói, vừa chu môi khoác tay Trần Cảnh Thâm, vừa lắc lư vừa nũng nịu.
"Nhưng mà Cảnh Thâm, bây giờ người anh yêu là em, phải không?"