Đêm trước ngày cưới, tôi bắt gặp chồng mình đang ở bên bà chị gái
Khoảnh khắc đó, mọi lời giải thích đều trở nên thừa thãi. Sự phản bội trần trụi đến mức không cần bất kỳ lời biện minh nào.
----Truyện: Váy cưới tro tàn----
Chiếc váy cưới Haute Couture trị giá ba triệu tệ bị xé rách, vứt lăn lóc ngoài hành lang lạnh lẽo.
Ngay trên chiếc giường tân hôn trải đầy hoa hồng của tôi, vị hôn phu đang ôm chặt lấy cô em gái nuôi bé bỏng.
"Uyển Nhi, nốt đêm nay thôi. Ngày mai anh phải diễn kịch với cô ta rồi."
Lâm Uyển Nhi nức nở:
"Nhưng trái tim em đau lắm... em không muốn nhường anh cho chị ấy."
Đứng ngoài cửa phòng lúc này không chỉ có tôi.
Mà còn có cả bố mẹ ruột của tôi.
Nhưng không một ai lên tiếng ngăn cản hay mắng chửi đôi nam nữ kia.
Mẹ tôi kéo tay tôi, ánh mắt van lơn nhưng ráo hoảnh:
"Tinh Hà, tim con bé bẩm sinh đã yếu. Nó không chịu được đả kích đâu."
"Con khỏe mạnh thế này, mất đi Mộ Chi cũng đâu có sao. Nhưng Uyển Nhi thì sẽ chết mất."
Bố tôi gật gù phụ họa:
"Đúng đấy. Đằng nào ngày mai cũng là hôn lễ của Thẩm gia và Lâm gia, cô dâu đổi thành Uyển Nhi thì có khác gì đâu?"
Lúc này, Thẩm Mộ Chi mới thong thả buông Uyển Nhi ra.
Hắn nhìn tôi với vẻ ban ơn của kẻ bề trên:
"Cô yên tâm, phí bồi thường danh dự ngày mai, Thẩm gia sẽ chuyển cho cô đủ."
Tôi bật cười.
Nụ cười lạnh lẽo đến mức khiến cả căn phòng chết lặng.
Tôi tháo chiếc nhẫn đính kim cương, ném thẳng xuống sàn nhà như vứt một đống rác.
"Dùng lại đồ thừa của tôi, cô em gái này đúng là khẩu vị mặn thật."
"Chát!"
Mẹ tôi tát tôi một cú giáng trời.
"Mày cút! Cút khỏi cái nhà này! Tao không có đứa con gái máu lạnh như mày!"
Tôi ôm má, không rơi một giọt nước mắt nào.
Tôi chỉ quay lưng bước đi trong đêm tối mù mịt của Thượng Hải, bỏ lại đúng một câu:
"Nhớ kỹ lời hôm nay. Sau này có quỳ rạp xuống đất, cũng đừng mong tôi quay đầu."
Đêm đó, tôi rời khỏi Lâm gia với hai bàn tay trắng.
Hôm sau, hôn lễ thế kỷ vẫn diễn ra.
Chỉ là cô dâu đã đổi người.
⸻
Năm năm sau.
Dạ tiệc thượng lưu của giới tư bản Bắc Kinh, nơi tụ tập những gia tộc quyền lực nhất.
Thẩm gia những năm qua làm ăn sa sút, đang đứng trên bờ vực phá sản.
Họ dốc toàn lực để chen chân vào bữa tiệc này.
Mục đích duy nhất: Xin được rót vốn từ vị chủ tịch bí ẩn của đế chế đầu tư Tinh Thần.
Lâm Uyển Nhi khoác tay Thẩm Mộ Chi, trang điểm lộng lẫy, kiêu ngạo sải bước.
Bọn họ chạm mặt tôi ngay sảnh lớn.
Tôi mặc chiếc sườn xám lụa đen, tay cầm ly rượu vang đỏ, ánh mắt hờ hững.
"Lâm Tinh Hà? Sao cô lại ở đây?"
Lâm Uyển Nhi giật mình, rồi vội vã nhếch mép cười mỉa:
"Chỗ này đâu phải nơi nhân viên quèn như cô có thể lẻn vào? Bị bảo vệ đuổi thì mất mặt lắm đấy."
Thẩm Mộ Chi nhìn tôi.
Đáy mắt hắn xẹt qua sự kinh ngạc trước nhan sắc tàn nhẫn của tôi, nhưng giọng điệu vẫn trịch thượng:
"Tinh Hà, năm xưa cô bỏ đi tay trắng, giờ sống chật vật lắm phải không?"
"Xin lỗi Uyển Nhi một câu đi, tôi sẽ bố trí cho cô một công việc quét dọn ở Thẩm thị."
Bố mẹ tôi từ phía sau bước tới, thấy tôi liền nhíu mày chán ghét:
"Mày đến đây làm gì? Lại muốn phá đám vợ chồng em mày à?"
Tôi chưa kịp đáp lời thì cánh cửa chính bật mở tung.
Dàn vệ sĩ áo đen dạt sang hai bên.
Cố Thời Yến — Thái tử gia khét tiếng tàn nhẫn của Bắc Kinh, người nắm giữ mạch máu kinh tế cả nước — sải bước đi tới.
Khí tràng bức người, ánh mắt lạnh lẽo như Tu La.
Cả hội trường nín thở.
Thẩm Mộ Chi vội vàng kéo Lâm Uyển Nhi tiến lên định nịnh bợ.
Nhưng Cố Thời Yến lướt qua bọn họ như nhìn đám cỏ rác.
Anh dừng lại ngay trước mặt tôi.
Dưới con mắt sững sờ của hàng trăm người, vị Thái tử gia kiêu ngạo ấy khẽ cúi đầu.
Bàn tay to lớn của anh vòng qua eo tôi, siết chặt đầy tính chiếm hữu.
Giọng anh trầm thấp, cưng chiều vang lên giữa không gian tĩnh lặng:
"Bà chủ Tinh Thần, em để đối tác đợi hơi lâu rồi đấy."
"Xoảng!"
Ly rượu trên tay Thẩm Mộ Chi rơi thẳng xuống đất, vỡ nát.
Mặt Lâm Uyển Nhi trắng bệch, không còn một giọt máu.
Bố mẹ tôi hóa đá tại chỗ, lắp bắp không thành lời.
Chủ tịch Tinh Thần?
Cái đế chế đầu tư định giá hàng chục tỷ đô la mà bọn họ đang khúm núm van xin...
Lại chính là đứa con gái bị đuổi khỏi nhà năm nào?
Tôi xoay nhẹ ly rượu vang, mỉm cười nhìn đám người đang run rẩy trước mặt.
"Thẩm tổng định cho tôi làm công việc dọn dẹp gì ở Thẩm thị cơ?"
"Công ty rách nát sắp phá sản của anh... e là không trả nổi lương cho tôi đâu."
Hai đầu gối Thẩm Mộ Chi mềm nhũn, "ịch" một tiếng quỳ sụp xuống sàn.
Tôi tiến lên một bước, hất cạn ly rượu đỏ lên đỉnh đầu Lâm Uyển Nhi.
Dòng chất lỏng đỏ thẫm chảy dọc xuống, làm bẩn chiếc váy trắng tinh khôi của cô ta.
"Năm năm trước tôi đã nói rồi."
"Có quỳ rạp xuống đất, cũng đừng mong tôi quay đầu."
Cố Thời Yến vuốt ve mái tóc tôi, ánh mắt sắc như dao lướt qua những kẻ đang phủ phục dưới đất.
"Mua lại Thẩm thị. Ngày mai, tôi không muốn thấy cái tên này tồn tại ở Bắc Kinh nữa."
Đêm nay, vương miện của kẻ thế vai đã chính thức vỡ vụn