Tờ giấy xét nghiệm ADN ố vàng nằm chỏng chơ trên thảm nhung.
Ông Lâm thở hổn hển, khóe môi giật giật nụ cười điên dại của kẻ cùng đường.
Ông ta chờ đợi sự sụp đổ của tôi. Chờ đợi đôi mắt ngập nước, sự hoảng loạn hay chí ít là một cái run rẩy cõi lòng.
Nhưng không có gì cả.
Tôi rũ mắt nhìn tờ giấy dưới đất, rồi chậm rãi nhấc mũi giày gót nhọn, giẫm nát nó.
"Ông nghĩ, năm đó tôi xách vali rời đi với hai bàn tay trắng, là vì tôi cao thượng nhường nhịn sao?"
Giọng tôi nhẹ bẫng, nhưng rơi vào tai ông ta lại như sấm nổ.
Nụ cười trên mặt ông Lâm cứng đờ. Mẹ tôi nín bặt.
"Từ sáu năm trước, tôi đã tự mình làm xét nghiệm rồi."
Tôi khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lẽo quét qua hai gương mặt đang dần méo mó vì khiếp sợ.
"Tôi giả vờ ngu ngốc, giả vờ nhẫn nhịn bị các người bóc lột, là để gom đủ bằng chứng lừa đảo chiếm đoạt tài sản và bạo hành trẻ vị thành niên."
"Tôi cần một lý do hợp pháp để cắt đứt triệt để khỏi cái hộ khẩu rác rưởi này, không lưu lại bất cứ vết nhơ đạo đức nào cho đế chế Tinh Thần của tôi sau này."
Toàn thân ông Lâm run bần bật, lùi lại vài bước rồi ngã phịch xuống sàn.
Bọn họ dùng bí mật này làm con bài tẩy cuối cùng để đe dọa, mong lật ngược thế cờ.
Hóa ra, trong mắt tôi, nó chỉ là mẩu giấy vụn đã được tính toán từ lâu.
"Bảo vệ đâu?"
Tôi hất cằm.
"Báo cảnh sát. Trực tiếp giao nộp toàn bộ bằng chứng giả mạo hồ sơ y tế, ăn cắp thuật toán và lừa đảo thương mại của Thẩm gia cùng Lâm gia."
Tiếng còi xe cảnh sát hú vang bên ngoài sảnh tiệc ngay sau đó, chứng tỏ tôi đã chuẩn bị sẵn lưới trời từ trước khi bước vào đây.
Thẩm Mộ Chi điên cuồng gào thét, bị bảo vệ lôi xềnh xệch ra ngoài.
Lâm Uyển Nhi khóc đến ngất lịm, lớp trang điểm nhòe nhoẹt gớm ghiếc dính đầy trên sàn đá hoa cương.
Sạch sẽ. Triệt để. Không chừa một con đường sống.
Khi hội trường dần chìm vào tĩnh lặng, bàn tay đang siết chặt eo tôi bỗng dùng lực.
Cố Thời Yến kéo mạnh tôi dán sát vào lồng ngực anh.
Không khí xung quanh anh đột ngột giảm xuống độ âm. Sự lạnh lẽo và nguy hiểm bủa vây lấy tôi.
"Gia tộc nào ở Bắc Kinh dám đánh rơi bảo bối của tôi thế này?"
Giọng anh trầm khàn, mang theo sát khí lười biếng nhưng nhắm thẳng vào tôi.
"Em còn bao nhiêu bí mật giấu tôi nữa, hả bà chủ Tinh Thần?"
Tôi ngước lên, chạm phải ánh mắt đen đặc như vực thẳm của anh.
Không có sự dịu dàng cưng chiều diễn kịch như ban nãy. Chỉ có dục vọng chiếm hữu điên cuồng đang gầm gừ muốn thoát xích.
"Chuyện riêng của em, em tự giải quyết được." Tôi khẽ né tránh ánh mắt ấy.
"Chuyện riêng?"
Cố Thời Yến cười khẩy, nụ cười tà tứ khiến người ta rợn tóc gáy.
Anh bất ngờ bế thốc tôi lên vai, sải bước dài tiến thẳng ra phía bãi đỗ xe VIP mặc kệ hàng trăm ánh mắt kinh hoàng của giới thượng lưu.
"Thả em xuống! Cố Thời Yến, anh điên à!"
"Phải, tôi phát điên vì cái thái độ 'tự giải quyết' của em đấy."
Cửa chiếc Maybach chống đạn đen tuyền mở ra. Anh ném tôi vào ghế sau, rồi lập tức chui vào, nhấn nút đóng vách ngăn cách âm với tài xế.
Không gian chật hẹp tối tăm lập tức tràn ngập mùi xì gà bạc hà đặc trưng của anh.
Tôi chưa kịp ngồi thẳng dậy, Cố Thời Yến đã chống hai tay ép chặt tôi vào lưng ghế.
Khuy áo sơ mi của anh bung ra hai chiếc, lộ ra yết hầu gợi cảm đang chuyển động mãnh liệt.
Bàn tay thô ráp của anh bóp nhẹ gáy tôi, ép tôi phải ngẩng lên đón nhận hơi thở rực lửa của anh.
"Dám giấu tôi nhiều chuyện như vậy."
Ánh mắt anh lướt từ đôi môi đỏ mọng xuống chiếc cổ thiên nga của tôi, nóng rực như muốn thiêu rụi mọi lớp ngụy trang kiêu ngạo thường ngày.
"Đêm nay, tôi sẽ tự tay lột sạch từng bí mật của em. Không sót một thứ gì."