Nói xong, búng tay một cái.
Trên màn hình điện tử cực lớn, video ảnh cưới trai tài gái sắc của bọn họ, đổi thành cảnh tượng lúc đầu Thẩm Diệc Bạch quỳ một gối tỏ tình với tôi, bầu trời đêm phía sau là pháo hoa rực rỡ.
Giọng nói tỏ tình thâm tình của anh ta lại vang lên.
"Anh vẫn luôn cảm thấy anh rất may mắn, từ lúc còn rất nhỏ đã gặp được em, em đã thay đổi cuộc đời anh."
"Em xinh đẹp, ưu tú, có tài hoa, có tư tưởng, lại dịu dàng lương thiện, luôn xuất hiện vào lúc anh cần nhất, giúp anh giải quyết mọi khó khăn, lúc anh cần chia sẻ em nghiêm túc lắng nghe, lúc anh thành công em hoan hô vỗ tay vì anh."
"Anh biết anh không phải người đẹp trai nhất, ưu tú nhất, giàu có nhất bên cạnh em, nhưng anh nhất định là người yêu em nhất."
"Anh Thẩm Diệc Bạch thề, kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa người yêu nhất mãi mãi là em, anh vĩnh viễn sẽ không ngoại tình, vĩnh viễn sẽ không làm em đau lòng, phàm là anh làm ra chuyện đó, ra đường sẽ bị xe đâm chết!"
Khoảnh khắc tôi gật đầu đồng ý đó.
Anh ta kích động bế bổng tôi lên xoay vòng vòng, nước mắt đều rơi ra.
Xem xong video, tôi và Thẩm Diệc Bạch đều trầm mặc.
Lúc đó anh ta là thật sự yêu tôi.
Mà bây giờ anh ta không yêu tôi cũng là thật.
Lòng người đúng là thay đổi trong chớp mắt.
Nước mắt Chu Kiều Kiều lã chã rơi xuống, cắn môi, đáng thương nói.
"Chị Tô Tô, em vẫn luôn biết người anh Diệc Bạch yêu nhất là chị."
"Chỉ là em không còn nhiều thời gian nữa, em chỉ là muốn trước khi chết có được một hôn lễ và cuộc đời mà một cô gái bình thường có thể có, bác sĩ nói em không sống được mấy ngày nữa rồi, em thật sự không nghĩ cướp anh Diệc Bạch với chị."
"Mấy ngày nay anh Diệc Bạch tuy người ở bên cạnh em, nhưng tâm đều ở trên người chị, em biết, em đều biết, nhưng cầu xin chị, có thể để em mơ xong giấc mơ này không, em sẽ trả lại anh Diệc Bạch cho chị."
Những lời nói đầy nước mắt này, khiến Thẩm Diệc Bạch ôm chặt lấy cô ta vào lòng.
"Kiều Kiều, em không cần giải thích với người phụ nữ độc ác này."
"Anh không yêu Tô Cẩn Ngôn nữa, cầu hôn với em cũng là thật, tâm muốn cưới em cũng là thật."
"Mỗi một ngày còn lại của đời em, anh đều sẽ ở bên cạnh em thật tốt, bồi thường gấp bội tình yêu mà em từng thiếu thốn cho em."
Tôi độc ác?
Tôi nếu mà độc ác, thì đã sớm bảo chú Thẩm đánh gãy chân anh ta rồi.
Công bố chuyện kỳ quặc của anh ta và Chu Kiều Kiều ra trước công chúng, để cho tất cả mọi người đều biết đôi cẩu nam nữ ngoại tình này.
Có điều anh ta đã nói như vậy rồi, tôi tự nhiên cũng sẽ thành toàn cho anh ta.
Mỉm cười nói.
"Tôi trước đây đã nói rồi, sẽ thành toàn cho hai người, hôm nay đến tham dự hôn lễ cũng là thật lòng muốn chúc phúc cho hai người."
"Cùng là phụ nữ tôi hiểu, hôn lễ đại diện cho lời thề lãng mạn độc nhất vô nhị, giấy kết hôn thì mang lại cho người ta đủ cảm giác an toàn."
"Thẩm Diệc Bạch, anh phụ tôi không sao cả, nhưng đừng phụ Kiều Kiều, cô ấy thật sự là một cô gái rất tốt, nếu có thể, đưa cô ấy đi lĩnh giấy kết hôn đi, như vậy mới có thể thực sự cho cô ấy một gia đình."