Thẩm Diệc Bạch đã nghiện rượu thành tính.
Lại cộng thêm Chu Kiều Kiều động một tí là tìm cái chết.
Hai người vốn dĩ mâu thuẫn đã rất lớn, tối hôm đó hoàn toàn bùng nổ.
Lúc Chu Kiều Kiều lần này uy hiếp tự sát, Thẩm Diệc Bạch trực tiếp đưa dao gọt hoa quả tới, chán ghét lại trào phúng nói.
"Lần nào cũng dùng chiêu này, em không chán anh nhìn cũng chán rồi."
"Có bản lĩnh thì em tự sát đi, nếu không tự sát thì mau chóng ký tên vào thỏa thuận ly hôn, anh đều đồng ý bồi thường cho em ba mươi triệu tệ và biệt thự ở trung tâm thành phố rồi, cả đời này của em cộng lại cũng không kiếm được nhiều tiền như thế đâu, em mau ký tên rồi cút cho anh."
"Ông đây lúc đầu đúng là mù mắt, bị em lừa, nếu không loại hàng sắc như em cho không anh cũng không cần."
Không có người phụ nữ nào có thể chấp nhận được sự sỉ nhục này.
Chu Kiều Kiều cầm dao, điên cuồng hét lớn khóc lóc nói.
"Thẩm Diệc Bạch, đồ không có lương tâm, em yêu anh như vậy, tại sao anh lại đối xử với em thế này."
"Anh đừng tưởng ly hôn với em xong Tô Cẩn Ngôn sẽ còn ở bên cạnh anh, cô ta sớm đã không yêu anh rồi, cô ta biết rõ anh chính là một tên cặn bã bại hoại, nếu cô ta thực sự yêu anh, căn bản sẽ không mập mờ với anh, càng đừng nói là ngủ với anh."
"Em nói cho anh biết, bất kể anh nói thế nào, đời này em cũng sẽ không ly hôn với anh đâu."
Thẩm Diệc Bạch tức điên rồi, giơ tay tát cho cô ta hai cái.
Chu Kiều Kiều đứng không vững, đầu đập vào bàn trà, trong nháy mắt máu tươi chảy ra.
Cô ta sợ hãi hét lên, kêu to.
"Anh Diệc Bạch mau gọi xe cứu thương."
Thẩm Diệc Bạch thần sắc lạnh lùng tột độ nói.
"Muốn gọi xe cứu thương được thôi, nhưng em phải ký tên vào thỏa thuận ly hôn trước đã."
"Nếu không em chết ở đây cũng là đáng đời!"
Chu Kiều Kiều bị lời nói của anh ta chọc cho phát điên, quả thực không phải tiếng người nói.
Cô ta nhặt con dao gọt hoa quả rơi trên đất lên, đâm về phía ngực anh ta.
Thẩm Diệc Bạch không tránh, bởi vì anh ta không cảm thấy cô ta thực sự dám ra tay.
Thế là, máu tươi của anh ta cũng nhuộm đỏ chiếc áo sơ mi trắng.
Chu Kiều Kiều một dao đâm xuống không hả giận, lại hung hăng đâm thêm mấy dao, nghiến răng nghiến lợi nói.
"Em yêu anh như vậy, anh muốn ly hôn thì nằm mơ đi!"
"Anh đã nói anh yêu em mà, cũng nói kiếp sau, kiếp sau nữa cũng yêu em mà, là anh thất tín trước, là anh lừa gạt em, anh đáng chết, anh đáng chết."
"Em đã nói rồi, anh đừng hòng rời khỏi em, tuyệt đối không thể..."
Không biết cô ta đã đâm bao nhiêu nhát, cuối cùng vẫn là cô ta mất máu quá nhiều ngất đi, lúc này mới dừng tay.
Cuối cùng vẫn là bảo vệ lúc đi tuần tra, nhìn thấy máu chảy ra bên ngoài, sợ quá báo cảnh sát.
Xe cứu thương xuất động hai chiếc, trên cáng cứu thương đều đắp vải trắng.
Chậc chậc chậc.
Đây đúng là đồng sinh cộng tử rồi.