Tối hôm đó là bữa tối chung của hai nhà tôi và Thẩm Diệc Bạch.
Đây đã là thói quen nhiều năm nay rồi.
Nhưng lần này Thẩm Diệc Bạch vắng mặt, anh ta cũng quanh minh chính đại nói là đi chăm sóc Chu Kiều Kiều bị ung thư dạ dày giai đoạn cuối.
Mẹ Thẩm có chút không vui nói.
"A Bạch sao lại không hiểu chuyện như thế, làm gì phải đích thân đi chăm sóc, là không có hộ lý hay là không có bác sĩ hả?"
"Ngôn Ngôn con cũng là tính tình quá tốt, tâm tư cũng đơn thuần, con là không biết thủ đoạn quyến rũ người khác của phụ nữ bên ngoài có bao nhiêu đâu, đợi nó về bác nhất định phải dạy dỗ nó một trận."
Tôi cười gắp cho bà ấy một miếng bít tết vừa nướng xong.
"Dì à, không sao đâu, Diệc Bạch là người trưởng thành biết chừng mực mà."
"Mẹ con từng nói với con, đàn ông giữ có chặt nữa cũng vô dụng, nếu thật sự yêu mình, thì tuyệt đối sẽ không ngoại tình."
"Con tin tưởng Diệc Bạch."
Chuyện xảy ra trong bệnh viện, tôi một chữ cũng không nhắc đến.
Nếu bây giờ nói ra, dì Thẩm chắc chắn sẽ giết đến bệnh viện dạy dỗ Chu Kiều Kiều một trận ra trò, sau đó bắt Thẩm Diệc Bạch tránh xa cô ta ra.
Nhưng kết quả như vậy là Thẩm Diệc Bạch sẽ hận tôi, sẽ quy tất cả tội lỗi lên người tôi, cuối cùng đến chết cũng không đổi ý mà muốn ở bên cạnh Chu Kiều Kiều.
Tình cảm của người trẻ tuổi, bố mẹ càng can thiệp, thì càng muốn ở bên nhau.
Loại người xấu này tôi không muốn làm.
Đương nhiên, quan trọng nhất là nếu thật sự như vậy, thì sẽ không có kịch hay để xem.
Dì Thẩm vui vẻ vỗ vai tôi nói.
"Nhà bác A Bạch cũng không biết kiếp trước đã làm bao nhiêu chuyện tốt, kiếp này mới có thể ở bên cạnh cô gái tốt như con."
Tôi cười ngoan ngoãn lại điềm tĩnh nói.
"Bởi vì Diệc Bạch cũng rất tốt ạ, cho nên chúng con mới có thể ở bên nhau."
"Chú dì, thật ra hai người có hiểu lầm với Chu Kiều Kiều, cô ấy thật sự là một cô gái rất lương thiện đáng yêu, gia cảnh tuy nghèo khó, nhưng cô ấy vẫn luôn rất khắc khổ học tập."
"Lát nữa chúng ta ăn xong thì cùng nhau đến bệnh viện thăm cô ấy đi ạ, bao nhiêu năm rồi, con cũng sớm coi cô ấy như người nhà mà đối đãi."
Dì Thẩm cưng chiều nói.
"Được được được, nếu Cẩn Ngôn nhà chúng ta đã nói rồi, chúng ta tự nhiên là phải đi xem rồi."
Tôi cúi đầu nhìn đồng hồ, nụ cười trên khóe miệng còn khó nén hơn cả súng AK.
Bữa ăn còn một tiếng nữa là kết thúc, lộ trình đi mất nửa tiếng.
Lúc đến bệnh viện thì đã rất muộn rồi, bọn họ chắc chắn là đang chơi trò chơi người lớn.
Đưa bố mẹ đi bắt gian, chuyện này nghĩ thôi đã thấy kích thích.