Giả làm bạch liên hoa ai mà không biết.
Tôi véo đùi, nước mắt từ khóe mắt rơi xuống.
"Kiều Kiều, chị không trách em, chị vẫn luôn coi em như em gái ruột mà đối đãi."
"Nếu em và Thẩm Diệc Bạch đã như vậy rồi, thì hãy ở bên nhau cho tốt đi, tuy nói cuộc đời em đang đếm ngược, nhưng chị hy vọng mỗi ngày của em đều trôi qua vui vẻ, không hối tiếc."
Bộ dạng lương thiện, ân cần, dịu dàng lại bao dung này, khiến mọi người không khỏi cảm thán tôi đúng là một cô gái tốt.
Có điều Thẩm Diệc Bạch tức điên rồi.
Anh ta vẫn luôn cảm thấy tôi yêu anh ta đến không thể kiềm chế, không có anh ta thì tôi sẽ chết.
Bây giờ tôi - kẻ liếm cẩu này, đột nhiên muốn buông tay.
Anh ta cảm thấy lòng tự trọng bị sỉ nhục, buột miệng thốt ra.
"Được, Tô Cẩn Ngôn đây chính là em tự nói đấy nhé, em đừng có hối hận."
Nói xong liền cầm ga giường bọc cho Chu Kiều Kiều và chính mình.
Ôm eo cô ta, bá đạo tuyên bố.
"Bố mẹ, con yêu Chu Kiều Kiều, con muốn cưới cô ấy!"
Trong nháy mắt khóe miệng Chu Kiều Kiều nhếch lên, tâm trạng kích động không lời nào diễn tả được.
Nhưng ngoài mặt vẫn phải giả vờ một chút.
"Anh Diệc Bạch, anh không cần vì chọc tức chị Cẩn Ngôn, hoặc là đau lòng thương hại em mà nói những lời này."
Thẩm Diệc Bạch không hề cúi đầu nhìn Chu Kiều Kiều đang thâm tình tha thiết.
Mà là ánh mắt lạnh lùng lại phẫn nộ nhìn chằm chằm tôi nói.
"Chuyện này quyết định như vậy đi!"
Dì Thẩm tức đến mức bước chân lảo đảo, suýt chút nữa ngất xỉu.
Chú Thẩm đỡ dì Thẩm, thần sắc lạnh lùng.
"Mày thật sự làm chúng tao quá thất vọng."
"Sau này mày thích làm gì thì làm, không liên quan gì đến chúng tao!"
Nói xong, đỡ dì Thẩm đi luôn.
Mẹ kéo tôi cũng đi theo, bố thở dài nhẹ một tiếng, cũng hoàn toàn thất vọng về anh ta.
Lúc tôi bước ra khỏi phòng bệnh, quay đầu nhìn nhau với Chu Kiều Kiều một cái.
Cô ta rúc vào trong lòng Thẩm Diệc Bạch, nụ cười khiêu khích lại đắc ý.
Độ cong khóe miệng tôi còn rạng rỡ hơn cô ta.
Cảm ơn bọn họ phối hợp diễn xuất với tôi, để tôi thành công cắt đứt quan hệ với Thẩm Diệc Bạch, loại đàn ông cặn bã này ai thích thì lấy.
Tương lai của tôi, chính là một mảnh tươi sáng!