Lúc mở mắt ra lần nữa, đã là ở trong bệnh viện rồi!
Mùi thuốc sát trùng gay mũi suýt chút nữa khiến tôi bị kích ứng!
Nhưng nhìn anh trai đang sốt đỏ bừng mặt trên giường bệnh bên cạnh, tôi mới từ từ bình tĩnh lại!
Kiếp này, anh trai sốt thành kẻ ngốc rồi.
Mẹ mở miệng liền là chất vấn!
"Thiên Thiên, trong nhà có thuốc cảm sao con lại tự mình uống hết, không cho anh trai con uống?"
"Con có biết hay không, anh trai con sốt cao thành kẻ ngốc rồi, sau này chỉ có chỉ số thông minh của đứa trẻ 8 tuổi thôi, cả đời này đều hủy rồi!"
"Con uống thuốc rồi có tác dụng gì, con chỉ là một đứa con gái, vốn dĩ đã không thông minh, cho dù thật sự thông minh, thì sau này cũng là phải gả cho người ta, con là muốn nhà họ Chu chúng ta tuyệt hậu sao?"
Lông mi dài của tôi rung rung, che đi sự chán ghét và châm chọc trong đáy mắt!
Đây đúng thật là mẹ tôi a, nói chuyện vẫn khó nghe lại buồn nôn như xưa!
Rõ ràng bà ấy cũng là phụ nữ, nhưng lại coi thường phụ nữ như vậy!
Kiếp trước tôi sốt thành kẻ ngốc, mẹ lại ôm anh trai rưng rưng nước mắt, nói may mà nó không sao là tốt rồi, còn nói tôi cuối cùng cũng làm được một chuyện tốt!
"Bà xã, sự việc đều đã xảy ra rồi, bây giờ trách móc cũng vô dụng!"
Bố ở bên cạnh thở dài một tiếng, nhìn tôi nói: "Thiên Thiên, mẹ con vừa rồi cũng là quá kích động thôi, không có tâm địa xấu gì đâu, đừng để trong lòng!"
Nhìn như đang nói đỡ cho tôi, thực tế chẳng qua cũng là ba phải, muốn làm người tốt!
Trước kia tôi thật sự rất thích bố, cảm thấy ông ấy là người đối xử tốt nhất với tôi trên thế giới!
Cho đến kiếp trước tôi thật vất vả tìm được cơ hội trốn thoát từ tầng hầm ra, kết quả bị bố nhìn thấy, tôi quỳ xuống cầu xin ông ấy thả tôi đi!
Kết quả, ông ấy trực tiếp đạp một cước vào ngực tôi!
Ghét bỏ lại chán ghét nói: "Nếu để con trốn thoát, vậy danh tiếng nhà chúng ta đều hủy hết, đúng thật là không hiểu chuyện mà!"
Đúng vậy, tôi dùng mạng sống thành toàn cho danh tiếng của gia đình!
Móng tay găm sâu vào trong lòng bàn tay, đau đớn khiến tôi tạm thời đè nén lửa giận trong lòng!
Nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, giọng nói khàn khàn lại đáng thương!
"Xin lỗi, bố mẹ!"
"Con vốn dĩ là muốn đưa thuốc cho anh trai uống, nhưng đầu con đau quá, người cũng đau, căn bản ra không nổi khỏi phòng!"
"Lúc uống thuốc là hơn 2 giờ chiều, bố mẹ nói 3 giờ sẽ về nhà đưa bọn con đi bệnh viện, con nghĩ bố mẹ về rồi anh trai sẽ có thuốc uống!"
"Hu hu hu, xin lỗi, con không biết chỉ chậm một chút thời gian như vậy anh trai liền sốt thành kẻ ngốc!"
"Đều là con không tốt..."
Lần này, sắc mặt bố mẹ đều thay đổi, khó coi không chịu được!
Y tá bên cạnh trực tiếp lườm bố mẹ một cái, trào phúng nói!
"Đây đâu phải là quá một chút thời gian, là quá cả một ngày trời! Bản thân làm sai chuyện lại đùn đẩy lên người đứa con gái 12 tuổi của mình, có ai làm bố mẹ như vậy không?"