"Tiệc tối Nguyên Đán lần này nhưng là có lãnh đạo thành phố đến tham gia, còn được lên truyền hình nữa đấy!"
"Thành tích tốt có tác dụng gì, người thật sự có tài nghệ mới là nhân tài khan hiếm, dù sao cũng nói rồi mà, trói gà không chặt là thư sinh!"
"Tiết mục của lớp mình tớ không tham gia đâu, tớ phải làm người dẫn chương trình, còn phải tham gia tiết mục của hội học sinh!"
Tống Miểu Miểu đắc ý nói xong, còn hướng về phía tôi cười khiêu khích!
Vốn dĩ tôi đối với người dẫn chương trình không có bất kỳ suy nghĩ gì, dù sao lãng phí thời gian!
Nhưng cô ta đã muốn như vậy, vậy thì tôi sẽ cướp lấy chơi đùa thôi!
...
Lúc ăn cơm tối hôm đó, tôi liền giả vờ lơ đãng nói!
"Bố mẹ, tiệc tối Nguyên Đán của trường lần này sẽ có rất nhiều lãnh đạo đến tham gia, nghe nói còn được lên tivi, đến lúc đó bố mẹ phải bớt chút thời gian đến tham dự nhé!"
Bố gật đầu nói: "Được, bố và mẹ con sẽ đúng giờ tham gia, con và Khương Đàn đều đăng ký tiết mục rồi chứ?"
Khương Đàn vốn không thích nổi bật, một lòng một dạ vào việc học, dù sao cũng là thủ khoa đại học tương lai mà!
Tôi lắc đầu: "Không có, bọn con đều không tham gia, chủ yếu cũng không có thời gian tập luyện!"
Mẹ trước nay thích nổi bật tự nhiên là không nguyện ý rồi!
Vung tay lên nói: "Lát nữa mẹ sẽ gọi điện thoại cho hiệu trưởng, các con không đăng ký tiết mục làm người dẫn chương trình lộ mặt cũng tốt, cũng không làm trễ nải bao nhiêu thời gian học tập!"
"Con gái và con trai ưu tú như vậy của mẹ, tự nhiên phải để cho mọi người biết đến nhiều hơn!"
Khương Đàn liếc nhìn tôi một cái, liền cũng gật đầu đồng ý!
Vừa về đến phòng, Khương Đàn liền gõ cửa phòng tôi!
Đi thẳng vào vấn đề nói: "Sao đột nhiên muốn làm người dẫn chương trình vậy? Bình thường cậu cũng không rảnh rỗi như vậy?"
Tôi cười gật đầu: "Ừ, trong lớp có bạn nữ kia rất đáng ghét, cô ta muốn làm người dẫn chương trình, cho nên tớ cũng có hứng thú rồi!"
Cậu ấy như có điều suy nghĩ gật gật đầu: "Tên là gì?"
Tôi trêu chọc nói: "Tống Miểu Miểu, xưng là hoa khôi khối 10 của chúng ta! Cậu cảm thấy xinh đẹp không?"
Cậu ấy lắc đầu, ánh mắt còn có chút ghét bỏ nói!
"Trông xấu lắm!"
Tôi hài lòng gật gật đầu, không hổ là người anh trai tôi chọn, ánh mắt chính là tốt!
Sau khi mẹ quyên góp cho trường học 2 triệu, hiệu trưởng đích thân đến thăm tôi, một trận hỏi han ân cần!
Sau đó ám chỉ tôi nói đi theo quy trình, trường học sẽ tổ chức một cuộc thi tuyển chọn người dẫn chương trình!
Tôi và Khương Đàn khẳng định là người dẫn chương trình duy nhất!
Còn nói cho dù không có mẹ tôi chào hỏi, tôi và Khương Đàn cũng là người dẫn chương trình duy nhất, dù sao thành tích bọn tôi đều là nhất khối, hơn nữa tướng mạo đều rất xuất sắc!
Lời nói bao nhiêu thật giả không quan trọng, quan trọng là kết quả là thứ tôi muốn!
"Cuộc thi người dẫn chương trình, đây chỉ là quy trình, tớ nhất định được phiếu bầu cao nhất!"
Vừa vào phòng học liền nghe thấy lời nói chắc chắn đó của Tống Miểu Miểu!
Không khỏi nhếch khóe miệng, không biết sau này kết quả đi ra mặt cô ta có đau hay không!
Cuộc thi người dẫn chương trình đầu tiên bỏ phiếu trên diễn đàn trường học, chọn ra mười nam mười nữ, sau đó mới tiến hành thi đấu!
Khương Đàn là người có số phiếu nhiều nhất trong nam sinh, trực tiếp bỏ xa người thứ hai, nhiều hơn hơn một nghìn phiếu!
Tống Miểu Miểu là người có số phiếu nhiều nhất trong nữ sinh, chỉ nhiều hơn tôi ba mươi phiếu!
Dù sao ảnh chụp của tôi cũng được dán trên bảng danh dự, nghi thức chào cờ cũng nhiều lần đọc bài văn đạt giải của mình, là sự tồn tại cấp bậc học bá!
"Xì, một con mọt sách cũng muốn làm người dẫn chương trình, thật là cười chết!"
"Tưởng rằng thành tích tốt thì làm cái gì cũng tốt sao? Không biết cái gì gọi là cách nghề như cách núi, tớ từ tiểu học bắt đầu tất cả các buổi biểu diễn văn nghệ đều là người dẫn chương trình!"
"Nếu như vòng đầu tiên đã bị loại, vậy chẳng phải là xấu hổ mà chết sao!"
Tôi cười nhạo một tiếng, thong thả ung dung nói!
"Tớ xác thực chưa từng làm người dẫn chương trình, dù sao bình thường tớ đều là viết cho người đạt giải, khách mời trao giải!"
Trong phòng học trong nháy mắt vang lên tiếng ồn ào!
Ngày thường cô ta khiêu khích thế nào tôi đều không để ý, nhưng ra tay liền là vương nổ!
Tống Miểu Miểu đỏ bừng cả mặt, phẫn nộ nói!
"Nói khoác ai chẳng biết nói, có bản lĩnh chúng ta đánh cược, dám hay không?"
Tôi nhàn nhã xoay bút trên tay, khinh miệt cười một tiếng!
"Được thôi, người thua chạy ba vòng quanh sân thể dục, vừa chạy vừa hét lớn 'Bản thân là đồ ngu xuẩn'!"
Tống Miểu Miểu còn kích động hơn tôi, đập bàn hét lớn!
"Được! Mọi người đến làm chứng cho chúng tớ!"
Các bạn học tự nhiên là vui vẻ đồng ý!
Tôi nhếch môi cười nhạo, đúng thật là không có não mà, khích một cái liền đồng ý rồi!