Ngày tháng cứ thế trôi qua không nhanh không chậm, Thẩm Thính Lan đi học đại học ở nơi khác, phải nửa năm mới về.
Tôi cũng lên lớp 12 rồi.
Vợ chồng nhà họ Hướng bị cha Lục tống vào tù, quá nửa đời người đều phải ở trong đó.
Mẹ Lục so với trước kia, cảm giác áy náy với tôi càng sâu hơn.
Nhưng tôi biết rõ, trí nhớ của bà ấy không tốt lắm, dễ thay đổi nhất.
Trong người nhà họ Lục, tình cảm của bà ấy đối với tôi là phức tạp nhất.
Có lẽ là trong hơn năm mươi năm cuộc đời trước kia của bà ấy tất cả mọi người đều thuận theo bà ấy, cho đến khi tôi xuất hiện.
Bà ấy ghét nhưng bởi vì huyết thống áy náy với tôi trăm chiều nhượng bộ, bị tôi từng bước ép sát, có lúc khó mà che giấu sự chán ghét oán hận kia.
Nhà họ Lục tổ chức tiệc nhận người thân cho tôi đến rồi, mẹ Lục bảo tôi chọn một bộ lễ phục thay vào.
Tôi nhìn nghi hoặc hỏi: "Không phải chỉ đặt mấy bộ thôi sao? Sao lại nhiều thế này?"
Mẹ Lục cười cười: "Có mẫu mới, mẹ thấy hợp thì mua cho con."
Tôi nhìn qua hai bộ lễ phục đặt may, trong này thiếu mất một bộ, nhớ là màu vàng.
Có lẽ là sợ tôi phát hiện, mẹ Lục trộn thêm vào trong đó.
Tôi ồ một tiếng, bà ấy dường như thở phào nhẹ nhõm.
Bà ấy vô cùng chủ động cầm lấy một bộ lễ phục, đề cử cho tôi: "Noãn Noãn mặc cái này thế nào?"
Đó là một chiếc váy công chúa trễ vai màu xanh da trời, trên tùng váy bồng bềnh có điểm xuyết kim cương vụn, dưới ánh đèn chiếu rọi lấp lánh như những vì sao.
"Được ạ." Tôi cười rạng rỡ.
Lúc thay quần áo, tôi nhìn chỗ bả vai trái mảng sẹo bỏng bao phủ nửa bờ vai.
Không cố ý nhìn còn đỡ, lúc nghiêm túc nhìn, cảm giác nóng rát đau đớn cả đêm giống như tái hiện lại vậy.
Thu hồi cảm xúc, tôi gọi với ra bên ngoài: "Mẹ, có thể giúp con một chút không? Khóa kéo con kéo không lên."
Lễ phục cao cấp, vấn đề khóa kéo chắc chắn không tồn tại.
Nhưng tiếng mẹ này, đủ để sự chú ý của mẹ Lục không ở trên khóa kéo.
Mẹ Lục vội từ bên ngoài đi vào, kích động nhìn tôi: "Noãn Noãn, con! Con vừa gọi mẹ là gì?"
Tôi không lên tiếng nữa, bà ấy liền không truy hỏi, động tác chuẩn bị giúp tôi kéo khóa kéo dừng lại.
Thình lình không nhịn được, mẹ Lục đưa tay vạch áo ra, hốc mắt nháy mắt ươn ướt.
Trên lưng, từng đường sẹo, ngang dọc hình tròn, cùng với vết sẹo lớn chỗ bả vai đâm vào mắt mẹ Lục.
Bà ấy đưa tay sờ lên lưng tôi, đầu ngón tay di chuyển dọc theo vết sẹo, nghẹn ngào hỏi tôi: "Noãn Noãn, thương tích trên người con."
Tôi nhịn cảm giác nhột và sự khó chịu muốn trốn tránh, hờ hững nói:
"Ồ. Hình như là bị dùng dây thun quất hay là cái gì quất ấy, hình tròn thì dễ nhận biết hơn, đầu thuốc lá gí vào."
"Rất đau phải không."
"Quên rồi. Chỉ nhớ lúc đó nằm trên sàn nhà đang nghĩ, bọn họ đều phát hiện tôi không phải con gái bọn họ, vậy bố mẹ tôi đâu? Là không phát hiện, hay là không muốn tôi?"
Mẹ Lục theo bản năng muốn phản bác: "Không! Không phải đâu."
Hai vợ chồng bọn họ đối với đối phương hoàn toàn tin tưởng, cho nên cũng chưa từng nghĩ tới làm xét nghiệm quan hệ huyết thống.
Mà Châu Châu lúc nhìn kỹ, cũng có thể tìm được điểm giống nhau về dung mạo.
Lúc đó Châu Châu chỉ cần kéo tay bà ấy làm nũng, hôn lên mặt, mẹ Lục liền hận không thể đem những thứ tốt nhất trên thế giới đưa đến trước mặt con gái bảo bối.
Sao có thể đi hoài nghi chứ?
Im lặng một hồi, mẹ Lục thấp giọng không ngừng lẩm bẩm nói: "Xin lỗi, xin lỗi..."
"Không cần thiết. Xin lỗi vô giá trị (không tốn chi phí), nói ngàn vạn câu đều không có giá trị." Tôi hỏi bà ấy, "Không kéo lên sao?"
Mẹ Lục cố nén nước mắt, nhìn vết sẹo trên vai tôi, cẩn thận từng li từng tí hỏi tôi: "Không đổi một bộ khác sao?"
"Không đổi nữa." Tôi cười cười: "Bộ đồ này không phải rất đẹp sao? Huống hồ còn là đích thân mẹ chọn."
"Mẹ, mẹ không biết." Mẹ Lục muốn biện giải, cuối cùng cũng chỉ giúp tôi kéo lên, nói với tôi một câu bà ấy ra ngoài một lát rồi rời đi.
Đoán chừng là chạy đi đâu khóc rồi đi.
Bà ấy rời đi nhanh, không nhìn thấy tôi ở sau lưng bà ấy cười đắc ý.