"Tiểu ma nữ của anh đang nghĩ gì thế? Nhìn có vẻ tâm trạng không tốt lắm nha."
Giọng nói trêu chọc truyền đến.
Tôi bước ra khỏi cổng khu biệt thự, liền nhìn thấy một người đang dựa vào chiếc xe máy điện nhỏ, tầm mắt nhìn thẳng vào tôi.
Tôi rảo bước đi tới, nhìn lớp vỏ màu hồng của chiếc xe điện, bên trên còn dán mấy hình Doraemon.
"Màu hồng nam tính?"
Tôi buồn cười nhìn Thẩm Thính Lan, sau đó giả vờ đau lòng nhức óc nói: "Đường đường là Thẩm nhị thiếu gia lại đi xe máy điện, đúng là quá mất giá rồi!"
Thẩm Thính Lan không chút khách khí cốc đầu tôi một cái, ngăn cản kỹ năng diễn xuất làm màu của tôi.
Tôi bất mãn trừng anh ấy, nghiến răng nghiến lợi nói: "A... đau! Đồ khốn!"
Thẩm Thính Lan giúp tôi xoa trán đã sớm không còn đau, cười mắng: "Bạn gái của đồ khốn không phải cũng là đồ khốn sao?"
"Ai là bạn gái của anh?" Tôi trừng anh ấy!
"Em sau này đều bị anh định trước rồi, còn muốn chạy theo người đàn ông khác chắc."
Anh ấy cười, bất đắc dĩ dang hai tay, hai bên má lộ ra lúm đồng tiền nông nông.
Tôi vô cùng khách khí lườm một cái.
Nếu ánh mắt có thể giết người, vậy thì từ lúc gặp Thẩm Thính Lan đến giờ, anh ấy phải bị tôi giết không dưới tám trăm lần rồi.
Có điều bây giờ...
Tôi nghĩ, không nỡ.
Thẩm Thính Lan nhìn thấy tay tôi bị nước hoa làm bẩn, từ trong túi lấy ra một gói khăn ướt, tỉ mỉ lau sạch tay cho tôi.
Lại dịu dàng giúp tôi đội mũ bảo hiểm.
Màu đen, trên đỉnh sơn trắng còn phun một chữ "Soái", ngầu vô cùng.
Lúc nhỏ em trai xem tivi, tôi ở bên cạnh xem ké một chút.
Đứa bé tên là Nobita kia, bên cạnh có một chú mèo máy bảo vệ cậu ấy.
Túi thần kỳ của mèo máy luôn có thể lấy ra những bảo bối thần kỳ, giúp đỡ Nobita.
Tôi nhìn theo cằm của Thẩm Thính Lan lên trên, mày mắt anh ấy nghiêm túc.
Thẩm Thính Lan không có bản lĩnh của mèo máy, không biến ra được bảo bối thần kỳ, không thay đổi được những thứ tôi cực độ căm ghét và muốn trốn chạy những năm qua.
Nhưng từ lúc nào, Thẩm Thính Lan đã trở thành Doraemon của tôi thế nhỉ?