Con gái tôi bị heo ủi rồi.
Đi công tác hai tháng, rạng sáng về đến nhà, vui vẻ được làm bà ngoại.
Con gái vây quanh chân tôi chạy vòng quanh, còn cố ý tha mấy đứa mèo con vừa sinh đến cho tôi xem.
"Meo meo——"
Con gái nghiêng đầu nhìn tôi, dường như đang bảo tôi xem nó lợi hại chưa này.
Làm mày đắc ý quá rồi đấy?
Tôi nhìn bảy con mèo con ướt sũng, thái dương giật giật liên hồi.
Tôi mới đi công tác hai tháng, lại không rời nhà hai năm.
Con gái thế mà dám lén lút sau lưng tôi đi yêu đương mèo mỡ, ngay cả con cũng sinh xong rồi?
Thực ra, tôi vốn định lần này đi công tác về sẽ đưa nó đi triệt sản.
Lần này thì hay rồi, hầu hạ nó ở cữ thì thôi đi, còn phải nuôi bảy đứa cháu trai lớn nữa.
Dựa vào đâu mà chịu khổ chịu cực đều là mẹ con tôi chứ?
Rốt cuộc là con mèo đực hoang nhà nào mắt mù, lại đi quyến rũ con gái tôi hả?
Tôi nhìn chằm chằm bảy con mèo con trên người có hoa văn đen trắng, suy đi nghĩ lại, quyết định lên lầu đòi công đạo.
Nếu tôi nhớ không lầm thì người ở tầng trên cũng nuôi một con mèo, hơn nữa là một con mèo đen.
Tôi điên cuồng đập cửa nhà hàng xóm tầng trên.
Người đàn ông mở cửa mặc bộ đồ ở nhà thoải mái, dáng người thon dài, ngũ quan tinh tế.
Phi!
Đẹp trai thì ngon lắm à?
Vẫn là thượng bất chính hạ tắc loạn, nuôi cái kiểu gì mà mèo con thì yêu đương nhăng nhít, mèo chủ thì dung túng bao che?
"Con heo nhà anh... à không, con mèo đâu?"
Bùi Ngọc sửng sốt một chút: "Em đến tìm mèo nhà anh?"
Giả vờ ngạc nhiên à?
Tôi mới không tin mèo nhà mình yêu đương mà anh ta không biết.
"Tìm chính là nó, xách ra đây."
Tôi mắng nó là heo cũng chẳng oan chút nào.
Bùi Ngọc hai tay ôm con mèo đen nhà anh, sống động y hệt như đang ôm một con heo đen.
Nó béo ơi là béo, đáng giận hơn là, cái tên này thế mà vẫn đang ngủ khò khò.
Quá đáng lắm rồi!
Con gái tôi ở nhà đau muốn chết đi sống lại, liều mạng sinh cho nó bảy đứa con, yếu ớt đến mức không đi nổi.
Nó thì hay rồi, dựa vào lòng Bùi Ngọc, hai mắt nhắm nghiền, tiếng ngáy vang trời.
Bùi Ngọc khó hiểu hỏi: "Em tìm nó làm gì?"
Tôi cười lạnh một tiếng: "Tìm nó hay tìm anh cũng thế! Cái người hốt phân như anh làm ăn kiểu gì vậy? Con nhà mình lớn rồi cũng không biết đưa nó đi làm tuyệt dục sao? Nhìn xem ăn đến mức béo tốt đẫy đà, cũng không biết điểm nào thu hút con gái nhà tôi, thế mà lại sinh cho nó bảy đứa con?"
"Bảy đứa, anh hiểu là khái niệm gì không?"
Con gái so với nó thì vừa gầy vừa nhỏ, sinh nhiều con như vậy chắc chắn chịu tội lớn rồi.
Bùi Ngọc nói: "?"
Lại nhìn con mèo vẫn đang ngủ say sưa trong lòng anh, tôi nhịn không được túm lấy tai nó:
"Bùi Ngọc, anh phải chịu trách nhiệm với bảy sinh mệnh nhỏ này, nếu không muốn chịu trách nhiệm thì chia đều tiền cấp dưỡng."
Anh ấy im lặng hai giây, gật đầu nói: "Được."
Tối hôm đó, hot search bùng nổ.
Tôi và Bùi Ngọc song song lên bảng, tiêu đề là:
#Đỉnh lưu livestream bị tiểu hoa đòi tiền cấp dưỡng bảy đứa con#
Tôi nói: "..."
Thật là... thái quá!
Người đại diện gọi điện thoại cho tôi, hưng phấn đến mức hận không thể chui từ màn hình ra hỏi tôi tình hình chi tiết:
"Thấy chưa, chị đã nói em và Bùi Ngọc có chuyện mà, hay là em và cậu ta dứt khoát công khai luôn đi..."
Nghe xem chị ấy đang nói tiếng quỷ gì vậy?
"Công khai là không thể nào, Nhậm Tư Tư em, đánh chết cũng không ăn cỏ gần hang."
Đúng vậy, không sai.
Trước khi Bùi Ngọc nổi tiếng, tôi và anh ấy từng là bạn trai bạn gái.
Nhưng hiện tại chúng tôi đã chia tay rồi.
Chị nói cái kiểu Trần Thế Mỹ này, tôi mà quay lại thì tôi chính là kẻ ngốc.
"Chị đừng nói linh tinh, em và Bùi Ngọc là không thể nào."
Người đại diện nói: "Vậy là sao tác CP hả?"
"..."
Người đại diện thấy tôi dầu muối không ăn, liền thay đổi sách lược:
"Có cần chị nhắc nhở em không, hiện tại em không phải một người ăn no cả nhà không đói nữa, em phải nuôi tám con mèo đấy."
"..."
Đều tại tên khốn kiếp Bùi Ngọc kia.