Tôi ngay trong đêm thuê thám tử tư.
Hai vị người đại diện cũng bị tôi đốc thúc tìm tin đen của Chu Lỵ.
Tranh thủ trước khi đợt nhiệt độ này biến mất, thì đem bộ mặt ghê tởm kia của cô ta đè xuống, để cô ta mãi mãi không có cách sinh sự.
Vài ngày livestream, Bùi Ngọc toàn bộ hành trình đi theo bên cạnh tôi.
Có lẽ là cơ thể phát ra tín hiệu nào đó, hôm qua tôi còn có thể nhảy nhót trong mê cung, hôm nay liền yếu ớt hẳn đi.
Lúc nghỉ ngơi uống ngụm sữa bò, tôi đều nôn.
Mặt đạo diễn đều xanh rồi, điên cuồng ra hiệu bằng mắt cho tôi, ám chỉ tôi đây là sữa bò của nhà tài trợ, không thể chơi như vậy.
Nhưng tôi nôn đến hoa mắt chóng mặt, người đều sắp hư thoát rồi, đâu còn sức lực giải thích?
Trên màn hình đạn nhao nhao đang hỏi có phải sữa bò có vấn đề hay không, Chu Lỵ ở cách đó không xa vẻ mặt vui sướng khi người gặp họa nhìn tôi.
Tôi gắng gượng muốn giải thích, Bùi Ngọc lấy gối dựa đệm lưng cho tôi đã tới, áy náy nói: "Tư Tư mang thai rồi, đang ở giai đoạn ốm nghén, xin lỗi."
"Hóa ra là ốm nghén à." Đạo diễn thở phào nhẹ nhõm, phản ứng lại lại cười nói: "Chúc mừng chúc mừng!"
Trên màn hình đạn không ai hỏi lại có phải sữa bò có vấn đề hay không, toàn bộ đều là chúc mừng, cố tình Chu Lỵ lạnh lùng nói một câu: "Anh nói mang thai là mang thai sao? Bằng chứng đâu?"
Đậu má!
Cô ta sao lại phiền thế nhỉ?
Tôi nôn đến đều không còn sức mắng người, vốn không muốn công khai chuyện này, hiện tại là trốn cũng trốn không thoát.
Bùi Ngọc lấy ra phiếu khám thai: "Tối qua mới xác định."
Trên tờ đơn viết rõ ràng, thai kỳ đã hơn hai tháng, đúng là lúc ốm nghén thường xuyên.
"Đây là chuyện vui, chuyện vui."
Người dẫn chương trình đi đầu vỗ tay chúc mừng, rất nhanh cũng đem việc này lấp liếm cho qua.
Nhưng Chu Lỵ lại không an phận.
Mấy lần cố gắng tới gần tôi, oán hận trong mắt đều sắp ngưng tụ thành thực chất, muốn làm gì không cần nói cũng biết.
Nhưng Bùi Ngọc phòng thủ rất nghiêm ngặt, từ đầu đến cuối đều không để cô ta tới gần tôi.
Chương trình vừa kết thúc, liền đưa tôi rời khỏi tổ chương trình, không cho cô ta cơ hội thừa nước đục thả câu.
Tôi chuyển đến tầng trên.
Bùi Ngọc an trí gia đình Tiểu Bạch ở tầng dưới, anh phụ trách cho ăn dọn phân, còn tôi mỗi ngày thông qua camera giám sát nhìn bọn nó, vuốt mèo qua mạng.
Rất nhanh, tin đen của Chu Lỵ gửi đến điện thoại tôi.
Tôi biết ngay mà, cô ta tàn nhẫn hơn tôi.
Để leo lên trên, đạo diễn nhà sản xuất cô ta ngủ qua rất nhiều, mà kim chủ để cô ta mang vốn vào đoàn quay phim cùng Bùi Ngọc cũng tìm được rồi.
Đó là nhà đầu tư dầu mỡ có tiếng trong giới, ỷ vào có tiền quy tắc ngầm không ít người.
Mà gã còn thích chơi ngược đãi.
Chu Lỵ dựa vào gã leo lên trên, thực sự đủ quả quyết.
Nhưng cô ta ngàn không nên vạn không nên, không nên cố ý đến trêu chọc tôi, hại danh tiếng của tôi.
Tôi bảo người đại diện tung hết tin đen ra.
Chu Lỵ rất nhanh liền nổi tiếng.
Trên hot search toàn là tin đen của cô ta, sắp bị cư dân mạng phun thành cái sàng rồi.
Nghe nói, cô ta bị công ty giải trừ hợp đồng.
Fan hâm mộ thật vất vả mới tích lũy được cũng nhao nhao thoát fan quay lại giẫm đạp, trong Weibo của cô ta chướng khí mù mịt, đều không nỡ nhìn.
Cô ta gọi điện cho tôi, khóc lóc tỉ tê: "Nhậm Tư Tư, đều là cô làm đúng không?"
"Cô đang nói cái gì? Tôi nghe không hiểu."
Tôi cũng biết giả ngu, lại sao có thể, để lại nhược điểm cho cô ta.
"Cô nói dối! Nhậm Tư Tư, chính là cô ghi hận tôi, cố ý tìm người đến bôi đen tôi."
"Chu Lỵ, nếu cô còn cố tình gây sự, tôi sẽ kiện cô tội phỉ báng đấy."
Tôi lạnh giọng.
Chính là tôi làm đấy, nhưng cô ta muốn từ chỗ tôi moi lời, còn non lắm.
Lười cùng cô ta dong dài, tôi cúp điện thoại.
Cô ta có gì đáng để sốt ruột?
Mấy tiếng đồng hồ sau khi biết tôi mang thai, cô ta liền nghĩ đủ cách muốn đẩy tôi, rắp tâm bôi đen tôi và Bùi Ngọc trên mạng là cô ta, trong mê cung giả vờ nói đùa, cố ý dọa tôi cũng là cô ta.
Cô ta thuận miệng tìm cái cớ liền đến cướp người đàn ông của tôi, thật coi người khác là kẻ ngốc à?
Lúc cô ta cầm dao cứa người khác, cảm thấy vui vẻ.
Hiện tại dao cuối cùng rơi lên người cô ta rồi, cô ta mới biết đau à?