Tới ôn tuyền sơn trang được hai ngày, ta và Tạ Quan Lan mỗi ngày ngoài tắm ôn tuyền, thì chỉ có trò chuyện, uống trà.
Bằng mắt thường cũng thấy hắn nôn nóng hẳn lên, hở ra là lại ngó nghiêng ra ngoài.
Mới thế đã vội rồi à?
Ta ra hiệu bằng mắt cho Lăng Phong đang cải trang thành tỳ nữ phía sau.
Nàng lơ đãng gật đầu.
Tối hôm đó, ta hẹn Tạ Quan Lan tới đình uống rượu.
Hắn hết chén này đến chén khác rót cho ta, vành mắt phiếm hồng.
"A Dục, ta là thực tâm thích nàng, nhưng vì sao nàng không chịu giúp ta vậy?"
Ta thở dài, "Không phải đã nói với chàng rồi sao? Cha ta không thích..."
Chuyện mới nói được một nửa, ta bỗng xoa xoa đầu, đầu óc có chút choáng váng.
Tạ Quan Lan đứng dậy, mặt mày âm trầm, giọng nói buốt lạnh.
"A Dục, nàng vốn dĩ không phải như thế này."
"Nàng trước kia ngông cuồng đơn thuần, thoạt nhìn đã thấy dễ kiểm soát, nay sao lại biến thành bộ dạng này rồi?"
"Ta thấy, xuất thân của nàng như vậy, quá tốt, tốt đến mức khiến nàng coi trời bằng vung, nàng có biết, nữ tử không còn danh tiết thì phải làm sao không?"
"Ngay cả là cha nàng, cũng phải quỳ gối xin ta nuốt hận chuyện này xuống, bí mật xử tử đứa nữ nhi làm nhục môn mi này của ông ấy thôi sao?"
Tạ Quan Lan vừa nói, khóe miệng dần cong lên, cười đến điên dại.
Hắn hừ lạnh một tiếng, quay người bỏ đi.
Và trên con đường hắn vừa rời đi, hai tên nam nhân cao lớn vạm vỡ đi về phía đình.
Tạ Quan Lan rời khỏi chỗ ta, lập tức về viện của mình.
Trong phòng hắn có một nữ nhân đeo mạn che mặt màu trắng, đang nôn nóng chờ đợi.
Thấy Tạ Quan Lan, Triệu Uyển vén khăn trắng lên, đôi mắt sáng rực.
"Thế nào rồi?"
Tạ Quan Lan khẽ cười, gật đầu.
"Uyển nhi, chúng ta sắp được ở bên nhau rồi."
"Đến lúc đó ta lấy chuyện này ra uy hiếp nhà họ Tần hòa ly, sau đó bắt lão ta lo lót cho ta một chức quan, ta liền có thể quang minh chính đại xin cưới muội rồi."
Triệu Uyển có chút kích động, thậm chí rưng rưng nước mắt.
Nàng ta không có mẫu gia, gả cho Tạ Quan Lan tóm lại vẫn tốt hơn là kết cục phải đi hòa thân.
Nàng ta lao ập vào lòng Tạ Quan Lan, "Lan ca ca..."
Hai người tình nồng ý đậm, thanh âm của ta chợt vang lên từ trên nóc nhà.
"Thật là khiến người ta cảm động đến rơi lệ nhỉ."
Tạ Quan Lan và Triệu Uyển đồng loạt sững sờ, dọa đến mức không thốt nên lời.
Ta cười nhạt một tiếng, không còn kiên nhẫn nữa.
Vỗ vỗ tay, Lăng Phong lập tức xách hai bóng người ném vào trong phòng.
Để hành sự bí mật, Tạ Quan Lan hôm trước cố ý giải tán đám hạ nhân, bây giờ thật đúng lúc lại tiện cho ta.
Thần sắc Tạ Quan Lan mông lung, vẫn chưa phát hiện ra phản ứng của mình càng lúc càng trì độn.
Trong phòng hắn, từ sớm đã đốt hương.
Ta ung dung thở dài.
"Phu quân à, chàng vốn dĩ không phải như thế này."
"Chàng trước kia xem ra đầu óc vẫn còn dùng được, coi như thú vị, nay sao lại ra nông nỗi này rồi? Chàng có biết nam tử mất đi danh tiết, kết cục còn thảm hơn nữ tử không."
Đầu óc Tạ Quan Lan choáng váng, một cảm giác kỳ diệu dần ập tới, Tạ Quan Lan nhận ra bản thân đã trúng kế ám toán của ta.
Hắn cắn răng cứng miệng, trừng đôi mắt đỏ ngầu, nhưng nửa thân dưới lại không hề có phản ứng gì.
"Thì đã sao, cho dù ta và công chúa... Vậy ta cũng bẩm rõ với Bệ hạ, mọi chuyện đều là do nàng tính kế, Tần Chung Dục, nàng chạy không thoát đâu! Dù ta có chết, cũng lôi nàng theo làm đệm lưng!"
Ta cười ha hả, suýt cười ra nước mắt, chỉ vào vạt áo hắn, giọng điệu quái đản.
"Đâu có? Sao chàng lại cho rằng bản thân mình vẫn còn dùng được vậy?"
"Chàng cũng xứng với Triệu Uyển sao? Yên tâm đi, hai gã này không phải do chính chàng chọn sao? Ta đều giữ lại cho phu quân đấy."
Tạ Quan Lan đột nhiên hiểu ra, hoảng sợ nhìn Lăng Phong.
Nàng một tay ném một gã đại hán vào, rồi lại xách Triệu Uyển cùng một gã đại hán khác sang phòng kế bên.
Động tĩnh này gây ra rất lớn.
Người gào to nhất chính là Tạ Quan Lan.
Lúc ta dẫn đám tỳ nữ đến phòng, thân dưới của hắn đã là một vũng máu rồi.
Ta hét lên một tiếng, rồi ngất lịm đi.
Triệu Uyển cũng thoi thóp thở, chiếc yếm đỏ còn vắt vẻo trên người gã kia.
Hai người được thái y đưa đi.
Ta trực tiếp sai người báo quan, tiến cung bẩm báo Hoàng thượng.
Chỉ nói Thất công chúa và Tạ Quan Lan đều xảy ra chuyện, ta muốn đòi một lời giải thích!