Tấm biển lớn của Trấn Quốc công phủ được tháo xuống, Tạ Quan Lan dưỡng thương ở trong đó nửa tháng, liền lên đường xuất phát.
Nghe nói lão Trấn Quốc công ở quê nhà nghe được chuyện này, tức đến phát bệnh, thẳng thừng tuyên bố sẽ trục xuất Tạ Quan Lan khỏi nhà họ Tạ.
Trước khi Tạ Quan Lan đi, ta có gặp hắn một lần.
Lúc ấy hắn gầy gò ốm yếu, hốc mắt trũng sâu, không còn dáng vẻ của vị khiêm khiêm quân tử ngày trước.
Thứ còn lại chỉ là sự suy tàn và tử khí nặng nề.
Nhìn thấy ta, ánh mắt hắn khẽ dao động, đột nhiên giằng ra, chạy đến trước mặt ta, "phịch" một tiếng quỳ sụp xuống.
"A Dục, nể tình nghĩa phu thê chúng ta, nàng nhờ nhạc phụ chiếu cố ta vài phần đi, cầu xin nàng đấy!"
"Đại phu nói, ta e là để lại di chứng, thân dưới hễ động đậy là đau thấu xương thấu tủy..."
Hắn khóc lóc thật thê thảm.
Ta nhìn đến là mãn nguyện, nâng cằm hắn lên.
"Chàng yên tâm, phu thê một hồi, ta nhất định sẽ nhờ cha ta 'hảo hảo' chiếu cố chàng mà."
Tạ Quan Lan chưa kịp nói gì, đã bị quan sai kéo đi.
Hắn đi một bước lại ngoái đầu ba lần nhìn ta, để lại một câu:
"A Dục, đợi ta trở về, ta nhất định sẽ chuộc tội."
Ta chỉ cười không nói, tiễn hắn rời đi.
Về sau nghe tin khi Tạ Quan Lan tới Bắc Cương, được cha ta chiếu cố vô cùng đặc biệt, không đẩy ra tiền tuyến, mà đưa thẳng tới nơi phát tiết của đám tướng sĩ trong quân.
Lý do là hắn võ công kém cỏi, nhưng ở khoản này thì lại cực kỳ có kinh nghiệm.
Tạ Quan Lan ban đầu nhục nhã muốn chết, hận không thể ăn thịt uống máu ta, ngày ngày chỉ muốn bỏ trốn.
Sau này vậy mà lại nảy sinh vài phần hứng thú.
Ta nghe được mà thấy rùng mình ớn lạnh.
Còn Triệu Uyển cũng đã gả sang Hung Nô, lão Hoàng đế tuổi đời ngấp nghé sáu mươi, lại cùng nhi tôn chung đụng một nữ nhân, những ngày tháng này quả thực sống không bằng chết.
Về phần ta, dứt khoát kén rể về phủ, cha ta mừng rỡ như điên, cho người mang tới cả đống đồ tốt cho ta.
Còn nói nếu ai dám bắt nạt ta, mặc kệ là kẻ nào, trực tiếp đoạt lấy cái mạng nhỏ của hắn.
Thế là ta ngày càng phách lối.
Thế tử Uy Viễn Hầu tuấn tú, Công tử phủ Thượng thư họ Phùng dung mạo mĩ miều, toàn bộ thay nhau bồi ta uống trà.
Ta cười thật rạng rỡ.
Đường đời còn dài, dù gì cũng phải đối tốt với bản thân mình một chút.
—Hoàn