595 truyện
Chương 3
Ngày đi đăng ký kết hôn, bạn trai tôi đột nhiên ném cho tôi một tờ giấy khám thai. "Em gái nuôi của anh lỡ có thai. Lát nữa đăng ký xong, em ký luôn giấy nhận nuôi đứa trẻ. Coi như con của chúng ta."
Đêm tân hôn, tôi đứng khoanh tay ngoài cửa, trơ mắt nhìn gã chồng mình vừa thề non hẹn biển ban sáng nay đang cẩn thận xoa bóp đôi chân trần cho chị dâu góa chồng của anh ta ngay trên chiếc giường cưới của tôi.
Ngày cơ thể tôi cứng đờ dưới lớp tuyết lạnh lẽo, hai đứa con do chính tôi mang nặng đẻ đau đang bận ríu rít gọi người phụ nữ khác là mẹ.
Tạ Đình Phong
Tiếng kêu cứu dưới lầu ngày càng thảm thiết. Nó vang vọng xuyên qua lớp cửa gỗ cách âm, chui tọt vào màng nhĩ, phá hỏng hoàn toàn không khí gây cấn của bộ phim kinh dị tôi đang xem.
Ly rượu vang đỏ sẫm hắt thẳng vào mặt tôi, nhuộm đỏ cả chiếc váy lụa trắng giá ba mươi vạn tệ, trước sự chứng kiến của toàn bộ giới thượng lưu thủ đô.
Bọn vệ sĩ lôi xềnh xệch tôi từ tầng hầm ẩm mốc, ném thẳng xuống giữa sảnh tiệc lộng lẫy của Lục gia.Đầu gối tôi đập mạnh xuống sàn đá cẩm thạch lạnh ngắt.
Ngón tay tôi lướt trên màn hình, lạnh toát. Những dòng tin nhắn nhảy múa trước mắt như những mũi kim châm thẳng vào giác mạc.
Phòng họp hội đồng quản trị Tập đoàn Tài chính Lăng Thiên tầng 68. Không khí đặc quánh, ngột ngạt như sắp có bão lớn ập đến.Trên màn hình LED khổng lồ chiếm trọn bức tường phía Bắc, một dòng lệnh chuyển khoản đỏ rực đập vào mắt mọi người.
Chỉ vì tôi từ chối trả giúp khoản nợ cờ bạc 50 triệu tệ, bà bảo mẫu lâu năm của gia đình liền chạy lên đài truyền hình, khóc lóc tố cáo tôi cướp đoạt mồ hôi nước mắt của bà ta.
Không gian trong phòng bệnh như bị rút cạn không khí. Tiếng mưa đập vào cửa kính hòa lẫn với tiếng thở dốc nặng nề của Thẩm Tri Tiết tạo nên một bản hòa âm chết chóc.
Trao toàn bộ tài sản mười năm lăn lộn trên thương trường cho mẹ ruột đứng tên, tôi ngây thơ nghĩ đó là trọn vẹn chữ hiếu. Đến khi tôi nằm thoi thóp trong phòng cấp cứu, bà lại bảo: "Trong tài khoản hết tiền rồi."
Bùm. Bùm. Bùm. Tiếng bass dồn dập như búa tạ nện thẳng vào màng nhĩ, khiến ly nước trên mặt bàn gỗ sồi rung lên bần bật, nước sóng sánh trào ra ngoài. Tôi day day thái dương, liếc nhìn đồng hồ treo tường.