595 truyện
Tạ Đình Phong
Cánh cửa gỗ nặng nề bật mở. Thông thường, giờ này trong nhà sẽ thoang thoảng mùi nước xả vải hương hoa nhài, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ phòng khách, và tiếng tivi rì rầm bản tin chiều. Nhưng hôm nay, đón chào tôi chỉ là một khoảng không im lìm đến rợn người.
"Tần Phong! Mày còn đứng đần mặt ra đó làm gì? Khách khứa sắp đến đông đủ rồi mà sàn nhà vẫn chưa lau sạch à? Mày muốn làm mặt mũi nhà họ Tô này mất hết đúng không?"
Điện thoại của tôi không chỉ rung một lần. Nó bắt đầu nổ tung với hàng loạt thông báo từ WeChat.Tôi mở một đường link livestream đang viral trên mạng xã hội. Tiêu đề đỏ rực: "Bà chủ Ngự Thiện Cư bị trùm xã hội đen ép ăn canh thừa?"
Tiếng nhạc du dương của bản Mariage d’Amour vang lên trong không gian sang trọng của nhà hàng xoay Cloud 9, nơi có thể ngắm trọn vẹn ánh đèn lung linh của thành phố về đêm. Nhưng với tôi lúc này, âm thanh ấy nghe chói tai như tiếng móng tay cào lên bảng đen.
Tôi mới đi cồng tác trở về, chìa khóa cắm vào ổ nhưng không vặn được. Ổ khóa đã bị thay. Bên trong cánh cửa gỗ lim dày cộp, tiếng cười nói rôm rả vọng ra, xen lẫn giọng chua loét của cô em dâu tương lai.
Không gian văn phòng lúc 2 giờ 17 phút chiều đặc quánh lại như một tảng thạch cao khô cứng. Tiếng điều hòa chạy rì rầm. Tiếng lách cách gõ phím. Và rồi, tiếng điện thoại của tôi rung lên trên mặt bàn gỗ ép lạnh lẽo. Một nhịp. Hai nhịp.
Nước A những ngày cuối thu, gió mang theo vị tanh nồng của thuốc súng và bụi cát. Chuyến công tác sắp kết thúc, tôi ngồi trong sảnh khách sạn, lơ đễnh lướt điện thoại chờ xe đến đón ra sân bay.
"Căn nhà tân hôn do chính tay tôi trả tiền cọc và đứng tên, giờ đây lại bị mẹ chồng ngang nhiên dắt một lão già xa lạ về, đòi chiếm luôn phòng ngủ chính làm 'phòng tân hôn' tuổi xế chiều cho bà ta." từ đoạn tóm tắt này viết cho tôi tiêu đề ngắn
Tôi và Chu Hạo hẹn gặp nhau trước cổng Cục Dân chính sau đó một giờ. Anh ta đến sớm hơn tôi, ngồi xổm trên bậc thềm đá lạnh lẽo, tay kẹp điếu thuốc lá cháy dở, dưới chân đã vứt đầy tàn thuốc. Thấy tôi, anh ta lập tức đứng dậy, dập tắt điếu thuốc, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
Bảy ngày. Chỉ còn đúng bảy ngày nữa là đến hôn lễ. Trên bàn làm việc, tấm thiệp cưới màu đỏ thẫm in nhũ vàng nằm im lìm, tên tôi và Chu Thụy đan vào nhau đầy viên mãn. Nhưng ngay cạnh đó, một tờ giấy A4 mỏng manh với hai màu đen trắng đang xé toạc sự viên mãn giả tạo ấy.
Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi chiều thứ Ba ảm đạm, khi mẹ bảo tôi đăng nhập vào ứng dụng điện lực để đóng tiền điện cho bố.
Cơn mưa rào mùa hạ trút xuống thành phố Bắc Kinh, gột rửa đi cái nóng oi ả nhưng chẳng thể làm dịu đi sự lạnh lẽo đang lan tràn trong căn hộ số 1204.