595 truyện
Tạ Đình Phong
Không khí trên bàn ăn ngày Tết Nguyên Tiêu lẽ ra phải ấm cúng, viên mãn, nhưng tại nhà tôi lúc này, nó đặc quánh lại như một tảng chì nung chảy, ngột ngạt đến mức khiến người ta khó thở.
Chương 3
Ngay khoảnh khắc nắp quan tài của bà nội chuẩn bị đóng lại, tôi lạnh lùng nhấn nút "Gửi". Toàn bộ ban giám hiệu và hàng ngàn sinh viên Đại học A đồng loạt nhận được một email ẩn danh: Tờ đơn xin nghỉ tang chi chít nét gạch xóa màu đỏ, đính kèm đoạn video 18+ rên rỉ ái muội của nữ Chủ nhiệm khoa danh giá cùng gã Viện phó đã có vợ ngay trên chiếc bàn làm việc thiêng liêng.
Cơn mưa rừng vừa tạnh, mùi đất ẩm mốc xộc vào mũi, nhưng thứ làm tôi choáng váng không phải là cái lạnh của gió núi, mà là ánh kim loại chói mắt phát ra từ trên bàn gỗ mục nát trong nhà.
Mùi xăng sống nồng nặc xộc thẳng vào khoang mũi, gắt gao đến mức khiến dạ dày tôi quặn thắt. Bên tai là tiếng gió rít qua khe núi và tiếng kim loại rên rỉ vì chịu lực ép quá lớn.
Trong nhóm chat của Hội sinh viên tinh hoa toàn những cậu ấm cô chiêu, tôi trượt tay chuyển tiếp tin nhắn thoại oang oang của bố: "Con gái, mau gọi mấy thằng bạn trai eo khỏe, sức dai về đây gấp! Bùn ngập đến thắt lưng rồi, một mình bố xoay sở không nổi đâu!"
Khách sạn Peninsula Thượng Hải hôm nay rực rỡ đến lóa mắt. Ánh đèn chùm pha lê trị giá hàng triệu tệ rọi xuống sảnh tiệc, phản chiếu lên những ly rượu vang sóng sánh và trang sức kim cương của tầng lớp thượng lưu. Tôi – Thẩm Yên, đứng giữa trung tâm của sự xa hoa ấy, nhưng lòng bàn tay lại lạnh toát mồ hôi.
Căn phòng VIP của quán cà phê yên tĩnh, thoang thoảng mùi tinh dầu sả chanh, nhưng lòng tôi lại đang cuộn trào sóng dữ.
Tiếng nhạc du dương của dàn giao hưởng vang lên trong đại sảnh xa hoa của nhà họ Cố, nhưng không thể át đi mùi tanh tưởi của lòng người.
Điều hòa trong showroom Porsche 4S ở Thượng Hải để ở mức 18 độ, lạnh toát. Nhưng cái lạnh ấy chẳng thấm vào đâu so với sự ghê tởm đang trào lên trong dạ dày tôi. Hôm nay là kỷ niệm 5 năm ngày cưới.Chồng tôi - Cố Viễn - nói muốn tạo cho tôi một bất ngờ lớn.
Tiếng loa thông báo trong sảnh bán hàng vang lên chói tai, như tiếng búa tạ giáng xuống lồng ngực tôi."Căn hộ số 1808, khu A, chủ nhân may mắn tiếp theo: Chị Chúc Vân!"
Đêm hôm đó, Bắc Kinh trở gió. Tôi ngồi trong căn hộ penthouse của mình, ly rượu vang đỏ trên tay sóng sánh ánh nước như máu. Điện thoại đặt trên bàn rung lên liên hồi.
Định mệnh đôi khi không ập đến bằng sấm sét, mà len lỏi qua những khe hở nhỏ bé nhất của cuộc sống thường nhật, xé toạc bức màn bình yên giả tạo mà ta vẫn hằng tin tưởng.