595 truyện
Tạ Đình Phong
Ba năm. Đó là khoảng thời gian đủ dài để tế bào con người thay mới hoàn toàn, cũng đủ để biến một người từng chung chăn gối trở thành cái tên xa lạ nhất trong danh bạ điện thoại.
Một tờ thông báo sa thải mỏng manh nằm trơ trọi trên bàn kính, đặt dấu chấm hết cho chuỗi ngày "bán m.ạng" theo văn hóa 996 suốt 5 năm ròng rã của tôi.
Mười năm ròng rã vắt kiệt mồ hôi máu để hầu hạ người mẹ chồng liệt nửa người, tôi lại vô tình lướt thấy một bài đăng ẩn danh trên mạng xã hội: "Kế hoạch hoàn hảo nhất đời tôi là để chính thất làm ô sin miễn phí, thay tôi chăm sóc mẹ đẻ suốt một thập kỷ."
Tôi khẽ nhấp một ngụm cà phê, lười biếng đáp. "Anh đùa à? Căn hộ tầng 28 đó tôi khóa trái suốt ba năm nay, lấy đâu ra người?"
Chiếc đồng hồ quả lắc kiểu cổ trong phòng khách điểm mười một tiếng, âm thanh vang vọng khô khốc như tiếng búa gõ vào lòng kiên nhẫn đang cạn dần của tôi.
"Ký đi, Uyển Uyển về rồi. Cô ấy không sống được bao lâu nữa, tôi cần cho cô ấy một danh phận." Giọng Phó Cảnh Sâm vang lên trên đỉnh đầu tôi, lạnh lẽo và ban ơn như một vị đế vương. Tờ đơn ly hôn rơi bộp xuống bàn trà bằng kính, bên cạnh là một tấm thẻ đen.
Mùi thuốc sát trùng gay mũi không thể át đi cơn đau buốt tận xương tủy đang hành hạ bên mạn sườn tôi.
Chương 3
Giây phút tôi ôm tờ giấy chẩn đoán vĩnh viễn mất đi tư cách làm mẹ bước vào sảnh lớn nhà họ Phó, chồng tôi lại đang quỳ một chân, cẩn thận xoa bóp mắt cá chân cho mối tình đầu của anh ta.
Ngày tôi ôm hũ tro cốt lạnh lẽo của con gái rời khỏi Cố gia, Cố Ngôn Xuyên đang vung hàng chục triệu tệ đốt pháo hoa mừng em gái nuôi của hắn ta xuất viện.
Cơn mưa rào mùa hạ trút xuống thành phố như muốn nhấn chìm mọi thứ. Tôi đứng co ro ở trạm xe buýt cũ nát, mái hiên dột lỗ chỗ không che nổi tấm thân gầy gò. Nước mưa tạt vào mặt, lạnh buốt, hòa cùng vị mặn chát vô hình nơi đầu lưỡi. Một luồng sáng chói mắt quét qua.
Đêm trước ngày cưới, tôi bắt gặp chồng mình đang ở bên bà chị gái Khoảnh khắc đó, mọi lời giải thích đều trở nên thừa thãi. Sự phản bội trần trụi đến mức không cần bất kỳ lời biện minh nào.
Mộng Văn Các
"Đồ trứng thối nhà anh, anh ra hết vào trong rồi…" Mặt tôi đầy nước mắt, nằm rạp trước mặt người đàn ông đang mặc lại quân phục. Anh hờ hững đáp lại với giọng lạnh lùng: "Có thì sinh ra, tôi nuôi."