Vậy mà hôm nay, chỉ vì một câu của mẹ chồng.
“Mẹ con không thích hợp ở đây.”
Bà muốn đuổi mẹ tôi ra khỏi nhà.
Tôi không nổi nóng.
Cũng không cãi vã.
Tôi chỉ nhẹ nhàng đặt con trở lại cũi, bước đến cửa, kéo chiếc vali mà mẹ chồng vừa đẩy ra ngoài được một nửa vào lại trong nhà.
Bánh xe nghiến trên nền gạch, phát ra âm thanh ch.ói tai.
Tôi nhìn thẳng mẹ chồng, bình tĩnh hỏi:
“Mẹ vừa nói ai không thích hợp?”
Bà ta khựng lại.
Có lẽ chưa từng nghĩ tôi sẽ phản ứng ngay trước mặt mọi người.
Trong mắt nhà họ Châu, tôi vẫn luôn là cô con dâu hiền lành, dễ bảo.
Mang t.h.a.i tám tháng vẫn ôm tài liệu chạy đến công ty đưa cho Châu Khải Minh.
Ngày thứ hai sau ca mổ lấy t.h.a.i còn cười nói gọi video với mẹ chồng.
Ba lần bị cả nhà cho leo cây trong thời gian ở cữ, tôi cũng chỉ cười bảo:
“Không sao.”
Họ tưởng tôi sẽ mãi nhẫn nhịn.
Nhưng họ nhầm.
Tôi không phải không biết giận.
Tôi chỉ đang đếm.
Đếm đến hôm nay.
Vừa tròn.
Mẹ chồng nhanh chóng lấy lại vẻ mặt của một người lớn luôn cho mình đúng.
“Ngôn Thư, mẹ đâu có ý đó.”
“Mẹ con cực khổ, ai cũng biết.”
“Nhưng Tết đến rồi, bố mẹ từ quê lên cũng chỉ muốn quây quần với con trai và cháu nội.”
“Nếu mẹ con còn ở đây thì bố mẹ ở đâu?”
“Chẳng lẽ bắt bố mẹ ngủ ngoài sofa?”
Tôi quay sang nhìn Châu Khải Minh.
Anh ta lập tức tránh ánh mắt tôi.
Bố chồng khẽ ho một tiếng, nhấp ngụm trà rồi chậm rãi nói:
“Người một nhà cả, đừng làm mọi chuyện khó coi.”
“Ngôn Thư, mẹ con là người hiểu chuyện, chắc sẽ thông cảm.”
Ở cửa bếp, mẹ tôi cứ lặng lẽ lau tay lên chiếc tạp dề đã cũ.
Bà muốn nói gì đó.
Nhưng lại sợ khiến tôi khó xử.
Cuối cùng chỉ khe khẽ cất lời:
“Thư Thư… hay tối nay mẹ về.”
“Chắc giờ nhà ga vẫn còn vé.”
Tôi nhìn mẹ.
Mới bốn tháng mà tóc bà đã bạc đi thấy rõ.
Đầu ngón tay vì ngâm nước mỗi ngày mà nhăn nheo.
Trên chiếc tạp dề vẫn còn những vệt dầu vừa b.ắ.n lên lúc hầm canh cho tôi.
Bất giác, tôi nhớ đến đêm sinh con.
Hôm ấy, Châu Khải Minh nói công ty họp gấp nên không tới được.
Một mình mẹ tôi ngồi ngoài phòng mổ suốt sáu tiếng.
Khi tôi được đẩy ra, t.h.u.ố.c mê vẫn chưa tan hết.
Ý thức mơ hồ.
Tai tôi chỉ nghe tiếng mẹ nức nở.
Bà vừa khóc vừa nắm tay tôi.
“Thư Thư, mẹ đây.”
“Mẹ ở đây.”
Mãi đến sáng hôm sau Châu Khải Minh mới xuất hiện.
Trong tay cầm một bó hoa.
Tấm thiệp ghi vỏn vẹn:
**Vất vả rồi, vợ yêu.**
Sau đó, bó hoa ấy héo úa.
Mẹ tôi rửa sạch chiếc bình rồi cắm hành lá vào dùng tiếp.
Tôi thu hồi suy nghĩ, nhìn mẹ chồng rồi nhìn sang Châu Khải Minh.
“Không có chỗ ở sao?”
Tôi gật đầu.
“Đơn giản.”
Tôi xoay người vào phòng ngủ, lấy điện thoại đặt ngay một phòng suite gia đình tại khách sạn năm sao.
Đặt xong, tôi chụp màn hình hóa đơn rồi gửi thẳng cho Châu Khải Minh.
“Tối nay bố mẹ anh ở khách sạn.”
“Tôi thanh toán.”
Sắc mặt mẹ chồng lập tức biến đổi.
“Cô có ý gì?”
“Chúng tôi lặn lội từ quê lên, cô lại bắt đi khách sạn ở?”
Tôi bình thản nhìn bà.
“Nếu không thì sao?”
“Để mẹ tôi đêm ba mươi một mình kéo vali ra ga tàu à?”
Đến lúc này Châu Khải Minh mới chịu đứng dậy.
Anh ta cau mày, cố hạ giọng:
“Giang Ngôn Thư, em đừng làm quá.”
“Bố mẹ một năm mới lên đây một lần.”
Tôi bật cười.
“Thế mẹ tôi ở đây bốn tháng qua là đến nghỉ dưỡng sao?”
Gương mặt anh ta lập tức tối sầm.
“Nhất định phải nhắc mấy chuyện này đúng dịp Tết à?”
Tôi không đáp.
Chỉ cúi đầu tắt màn hình điện thoại.
Ngay trên tủ giày cạnh cửa có một tấm vé tàu cao tốc đã bị vò nhăn.
Là vé của mẹ chồng.
Ghế hạng hai.
Chín giờ sáng đến nơi.
Bên cạnh tấm vé còn có một hóa đơn màu hồng của cửa hàng mẹ và bé.
Tên người mua.
Châu Khải Minh.
Thời gian thanh toán.
Mười giờ hai mươi ba phút sáng.
Hàng hóa gồm khóa vàng cho trẻ sơ sinh, hộp quà đầy tháng và một chiếc vòng bạc trường mệnh.
Điều khiến tôi khựng lại không phải những món đồ ấy.
Mà là địa chỉ nhận hàng.
Không phải nhà tôi.
Mà là khu Nguyệt Hồ Uyển phía đông thành phố.
Tôi nhìn chằm chằm tờ hóa đơn vài giây.
Không nói một lời.
Châu Khải Minh không hề biết tôi đã nhìn thấy.
Mẹ chồng cũng không biết.
Càng không ai ngờ rằng, kể từ khoảnh khắc ấy, người phải hoảng hốt… sẽ không còn là tôi nữa.