Sau khi hoàn thành chương trình học trước thời hạn, tôi chuẩn bị về nhà cùng người thân đón lễ trưởng thành vào sinh nhật tuổi 18.
Vừa về nước, xuống máy bay tôi đã thấy Thương Nghiêu, cũng chính là anh trai không cùng cha không cùng mẹ của tôi, đang chờ sẵn.
Thương Nghiêu thấy tôi liền vui mừng bước tới ôm chầm lấy tôi: "Hu hu em gái, anh nhớ em chết đi được."
Tôi cũng cười đến cong cả mắt: "Em cũng nhớ anh lắm, anh trai, à đúng rồi, ba mẹ thế nào rồi ạ?"
Thương Nghiêu thuận tay nhận lấy vali hành lý, miệng phàn nàn: "Ba mẹ vừa nghe tin em sắp về là hào hứng đến cả đêm không ngủ được, anh phải khó khăn lắm mới khuyên được họ không ra sân bay đón em đấy."
Trong lòng tôi ấm áp vô cùng.
Tôi thật may mắn khi có thể gặp được một gia đình tốt như vậy trong thế giới đầy đau khổ.