Tôi tên là Thương Vô Ưu, tên thật là Khương Kỳ An.
Kỳ An, Kỳ An, cầu cho Nguyệt Nhi được bình an.
Khương Nguyệt Nhi, chị gái ruột lớn hơn tôi hai tuổi, đối với gia đình ruột thịt của tôi, đó là cơn ác mộng mà cả đời này tôi không muốn nhớ lại.
Từ khi còn rất nhỏ, tôi đã biết họ thiên vị chị gái, chị từ nhỏ đã ốm yếu bệnh tật, thu hút mọi ánh nhìn và sự quan tâm của người nhà, chị từ nhỏ đã có rất nhiều chiếc váy công chúa xinh đẹp, được ăn những món ăn vặt mà tôi chưa bao giờ được ăn.
Có lẽ chỉ khi Khương Nguyệt Nhi ăn chán rồi bố thí cho tôi những thứ còn lại, tôi mới có thể được ăn một viên kẹo giá một hào.
Tôi cẩn thận ngậm viên kẹo trong miệng, không nỡ cắn.
Rất ngọt, ngọt đến phát ngấy.
Tôi từ nhỏ đã biết phải hiểu chuyện, nếu không sẽ làm người nhà không vui.
Càng lớn, số tiền chữa bệnh cho chị gái càng nhiều, áp lực của ba mẹ ngày càng lớn, từ bệnh viện về nhà, thứ dành cho tôi chỉ còn là ánh mắt thiếu kiên nhẫn và những lời chửi mắng không bao giờ dứt.
Tôi là một ngọn cỏ dại mọc hoang trong góc khuất không ai ngó ngàng.
Còn chị gái là đóa hoa tùy ý khoe sắc dưới ánh nắng rực rỡ.
Tôi sẽ không bao giờ quên được ánh mắt khinh bỉ của Khương Nguyệt Nhi khi khoe khoang với tôi: "Khương Kỳ An, mày thật đáng thương."
Khương Kỳ An, mày thật đáng thương, tình yêu của ba mẹ đều dành cho tao, xinh đẹp hơn tao thì đã sao, tao có váy công chúa đẹp, có búp bê Barbie, ba mẹ còn đưa tao đi công viên giải trí, chắc mày chưa bao giờ được đi đâu nhỉ.
Tôi che giấu vẻ ngưỡng mộ không dám nói gì, vì chỉ cần tôi làm chị gái không vui là mẹ sẽ đánh tôi, không cho tôi ăn cơm.
Tôi không hiểu, tại sao họ ghét tôi mà vẫn sinh tôi ra, để lại một mình tôi như con chuột dưới cống, bẩn thỉu không chịu nổi.
Từ ngưỡng mộ ghen tị ban đầu, đến sau này là tê liệt.
Cho đến ngày đó, sinh nhật 7 tuổi của tôi, ba mẹ hiếm khi mua một chiếc bánh kem rất nhỏ, lần đầu tiên tôi có chiếc bánh kem của riêng mình, nhìn thấy trên đó đầy trái cây mà không biết phải bắt đầu từ đâu.
Mẹ rất dịu dàng giúp tôi cắt bánh, tôi ăn ngấu nghiến, miệng mũi dính đầy kem, ăn rất nhếch nhác.
Ba mẹ cố gắng tỏ ra một chút dịu dàng, nhưng không thể che giấu được vẻ ghét bỏ trong mắt.
Kem là loại rẻ tiền, ngọt đến phát ngấy, nhưng tôi lại cảm thấy đó là mỹ vị nhân gian.
Mẹ cẩn thận lau kem trên mặt tôi, nhẹ nhàng hỏi: "Ăn no chưa?"
Lần đầu tiên được đối xử dịu dàng, tôi ngơ ngác nhìn mẹ, ngây người gật đầu.
Chuông cửa vang lên, bà bảo tôi về phòng, cũng chính là căn phòng nhỏ được bố trí sơ sài từ một phòng chứa đồ, đi ngang qua phòng chị gái, tôi ngẩng đầu nhìn, đó là một căn phòng công chúa rất ấm áp.
Không lâu sau, ba gọi tôi ra ngoài, trong phòng khách có thêm hai người đàn ông lạ mặt.
Mẹ tết cho tôi một bím tóc, nói với tôi: "An An chưa đi công viên giải trí bao giờ phải không, đi theo hai chú này để các chú đưa con đi chơi nhé."
Tôi 7 tuổi chưa được người thân dạy dỗ, không biết bọn buôn người là gì, nhưng trong lòng đã có một hình dung mơ hồ.
Tôi khóc lóc van xin mẹ đừng đuổi tôi đi, nhưng ánh mắt lạnh lùng của cặp vợ chồng đó đã đâm sâu vào tim tôi.
Mẹ nói: "Xin lỗi An An, chị con nói không thích con, hơn nữa còn phải chữa bệnh cho chị, con sẽ thông cảm cho mẹ đúng không."
Cuối cùng, tôi bị bế lên xe của bọn buôn người.
Tôi nghe bọn buôn người nói, tôi bị ba mẹ bán với giá 3 vạn tệ.
Khoảnh khắc đó, thế giới của tôi chìm vào vực thẳm tuyệt vọng.
Tôi càng giãy giụa, đổi lại là một trận đòn roi, tôi và mấy đứa trẻ khác đi ăn xin, một ngày ăn xin không đủ tiền cũng sẽ bị đánh đập.
Tôi chịu đủ mọi giày vò, không biết qua bao lâu, ổ của bọn buôn người bị cảnh sát triệt phá, bọn buôn người bị bắt đi, tôi và rất nhiều đứa trẻ khác được cứu ra.
Khi ở đồn cảnh sát, ba mẹ hiện tại của tôi đã nhìn thấy tôi mình đầy vết thương ngồi im lặng trong góc, sau đó họ nhận nuôi tôi, và đặt tên cho tôi là Vô Ưu, mong tôi cả đời vô lo vô nghĩ.
Để tôi được trở lại là chính mình.
Từ đó, ánh sáng của tôi đã đến.