Khi tỉnh giấc từ cơn ác mộng, đã là 3 giờ sáng.
Mẹ Thương bị tiếng động của tôi làm thức giấc, biết tôi đang gặp ác mộng liền đau lòng ôm lấy tôi, an ủi: "Yêu Yêu đừng sợ, con mãi là bảo bối của mẹ, đừng nghĩ đến chuyện trước đây nữa."
Yêu Yêu là tên ở nhà của tôi.
Sau chuyện đó, càng lớn ký ức của tôi càng sâu sắc, khiến tôi mắc bệnh tâm lý, thậm chí từng có lúc tự kỷ, không giao tiếp với ai, đêm nào cũng gặp ác mộng.
Sau đó nhà họ Thương thấy tình hình không ổn, đã đưa tôi ra nước ngoài để tránh xa thị phi, vừa chữa bệnh vừa đi học.
Bây giờ bệnh đã khỏi, chỉ là thỉnh thoảng vẫn gặp ác mộng.
Tôi ôm mẹ Thương, ngủ thiếp đi trong lời hát ru dịu dàng của bà.
Có lẽ vì có mẹ ở bên, đêm nay tôi ngủ rất ngon, không gặp ác mộng nữa.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, cả nhà đều đang ăn sáng ở nhà ăn dưới lầu biệt thự.
Ba Thương nghe mẹ Thương kể tối qua tôi gặp ác mộng, đã an ủi tôi rất lâu, đưa cho tôi một tấm thẻ, dịu dàng nói: "Vài ngày nữa là tròn 18 tuổi, là một cô gái lớn rồi, những thứ cần mua thì không cần tiết kiệm tiền, cứ tiêu đi, không đủ thì nói với ba."
Tôi từ chối: "Không sao đâu ba, con có tiền mà."
Mấy năm nay tiền học bổng ở trường, cùng với khoản sinh hoạt phí cao ngất ngưởng mà nhà họ Thương gửi hàng tháng, cộng thêm việc rảnh rỗi không có gì làm nên tôi chơi cổ phiếu cũng kiếm được một khoản, bản thân cũng được coi là một tiểu phú bà chính hiệu rồi.
Ba Thương nhét thẻ vào tay tôi: "Ba mẹ biết con có tài, có thể tự kiếm tiền, nhưng tự mình kiếm được là một chuyện, ba cho con thì con cứ nhận lấy."
"Em gái à, em không cần thì cho anh đi!"
Bên cạnh vang lên giọng nói như muốn khóc của Thương Nghiêu.
Ba Thương lườm anh một cái, hận rèn sắt không thành thép mà nói: "Mày không xứng."
Ồ, nghe nói dạo này anh ấy bị lụy tình, vì một cô gái trà xanh mà sống dở chết dở, ba Thương tức giận cắt tiền tiêu vặt của anh ấy.
Tôi và mẹ Thương nhìn nhau, cả hai cùng bật cười.
Lễ trưởng thành tuổi 18 của tôi được nhà họ Thương rất coi trọng, một ngày trước sinh nhật, tôi hẹn cô bạn thân Tống Giai Giai đi mua sắm.
Tôi cùng cô ấy bước vào một cửa hàng cao cấp, tôi tùy ý lướt nhìn các sản phẩm trên quầy, những nơi ánh mắt tôi dừng lại tôi đều ra hiệu gói lại, sau khi mua sắm và thanh toán xong, tôi và Giai Giai xách túi lớn túi nhỏ bước ra khỏi cửa hàng.
Tống Giai Giai kể cho tôi nghe những chuyện ngồi lê đôi mách trong giới, tôi cười nhẹ đáp lại, lúc lướt qua một người bên cạnh, tôi vô thức ngẩng đầu nhìn, thấy hai bóng lưng có chút quen thuộc, tôi ngẩn người một lúc.
Tống Giai Giai thấy tôi ngẩn người liền nghi hoặc hỏi: "Sao thế?"
Tôi lắc đầu: "Không có gì, vừa rồi thấy người kia quen mắt quá."
"Chắc nhận nhầm rồi, cậu ra nước ngoài lâu như vậy mà còn nhớ được tớ là tớ đã cảm ơn trời đất lắm rồi ha ha ha."
Khương Nguyệt Nhi và mẹ Khương hiếm khi ra ngoài mua sắm một lần.
Mẹ Khương không ngừng dặn dò Khương Nguyệt Nhi ngày mai đi biểu diễn phải thể hiện thật tốt, Khương Nguyệt Nhi có chút không kiên nhẫn đáp lại qua loa.
"Ôi dào con biết rồi, mẹ đừng nói nữa."
Mẹ Khương thở dài không nói gì, bà đã tốn rất nhiều công sức mới giúp Khương Nguyệt Nhi nhận được một công việc chơi piano cho một cô tiểu thư nhà giàu.
Lúc này, Khương Nguyệt Nhi ghen tị nhìn hai cô gái xinh đẹp tinh xảo bước ra từ cửa hàng cao cấp, quay đầu nhìn bóng lưng cao gầy của cô gái, có chút chua chát nói: "Tiêu dùng một lần ở đây cũng phải sáu con số trở lên, chậc, nhìn là biết làm công việc không đứng đắn gì rồi."
Mà cô ta thì chưa bao giờ đến một nơi cao cấp như vậy, trong lòng thầm nghĩ, đợi 3 vạn tệ vào tay, cô ta nhất định cũng phải đến đây tiêu xài.