Năm năm sau.
Quỹ cứu trợ trẻ em mắc bệnh bạch cầu Niệm Niệm ở thành phố lân cận, đã trở thành tổ chức công ích nổi tiếng trên toàn quốc, cứu giúp hàng vạn đứa trẻ mắc bệnh bạch cầu.
Tô Vãn Khanh với tư cách là người sáng lập quỹ từ thiện, mỗi ngày đều bận rộn với các công việc của quỹ.
Đến bệnh viện thăm các bạn nhỏ, đi tới các địa phương trên toàn quốc để làm công tác diễn thuyết truyền thông cho các hoạt động từ thiện, đi đến những khu vực vùng sâu vùng xa để tầm soát cho trẻ em mắc bệnh.
Cô cắt tóc ngắn gọn gàng, mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản cùng với quần jeans.
Sự kiêu ngạo cùng với nét mong manh yếu đuối năm đó trên hàng chân mày đã hoàn toàn phai nhạt, trở nên thật dịu dàng và kiên định, thong dong và chói lóa.
Có rất nhiều người khuyên nhủ cô, hãy tìm một người khác, an tâm mà sống qua ngày.
Cô luôn chỉ mỉm cười và lắc đầu nói: "Bây giờ tôi đang sống rất tốt, có Niệm Niệm ở bên cạnh tôi, có nhiều bạn nhỏ ở bên tôi như vậy, thế là đủ rồi."
Cái thứ gọi là tình yêu ấy, cô đã từng có được, cũng đã từng bị đả thương đến mức tan xương nát thịt.
Đời này kiếp này, cô không bao giờ cần đến nó nữa.
Mùa đông năm đó, cô mang theo vật tư của quỹ từ thiện, đi đến các bệnh viện vùng biên giới, gửi tặng thuốc men cùng với tiền cứu trợ cho các bạn nhỏ mắc bệnh ở đó.
Lúc chiếc xe chạy ngang qua trạm gác sông Hồng Liễu, cô vô ý đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ một cái.
Trong bão tuyết mù trời, trước cổng trạm gác, có một người cựu binh mặc quân phục đang đứng gác.
Tóc của anh ta đã bạc hoa râm, sống lưng nhưng vẫn ưỡn thẳng như cũ, đứng trong gió tuyết, giống như một bức tượng điêu khắc, canh gác cho tuyến đường biên giới của Tổ quốc.
Là Trình Tư Niên.
Năm năm làm bạn với bão cát vùng biên cương, đã bào mòn tất cả ý chí phóng khoáng năm xưa của anh, chỉ để lại một thân đầy tang thương và mỏi mệt.
Trong tay của anh, gắt gao nắm chặt một bức ảnh, cũng không biết là đang nhìn cái gì.
Ánh mắt của Tô Vãn Khanh, chỉ dừng lại trên người anh đúng một giây, rồi dửng dưng dời đi.
Chiếc xe chầm chậm lướt qua, cái bóng người đứng sừng sững trong bão tuyết ấy, rất nhanh đã tiêu biến vào trong cơn bão tuyết mịt mù, không còn nhìn thấy được nữa.
Cũng giống như chính con người của anh, cũng đã hoàn toàn tiêu biến khỏi cuộc đời cô, không bao giờ còn bất kỳ giao điểm nào nữa.
Cô tựa vào cửa sổ xe, nhìn tuyết bay lả tả ngoài cửa sổ, khóe miệng kéo lên một nụ cười cực nhạt.
Bụi trần vạn trượng, cô cuối cùng cũng đã độ được chính bản thân mình rồi.
Còn về những chuyện cũ đã qua, những yêu yêu hận hận đó, những tổn thương nát cõi lòng kia, cứ để nó trôi theo cơn bão tuyết này, triệt để tan biến đi.
Từ nay về sau núi cao sông dài, không bao giờ gặp lại nhau nữa.
Mà Trình Tư Niên đang ở trạm gác sông Hồng Liễu xa xôi kia, tựa hồ như vừa cảm nhận được điều gì đó, mãnh liệt ngẩng đầu lên, nhìn về phía chiếc xe đang đi xa.
Anh chỉ nhìn thấy một bóng xe mờ ảo, biến mất vào trong cơn bão tuyết mịt mù.
Anh chầm chậm cúi đầu xuống, nhìn bức ảnh kết hôn đã ngả màu ố vàng trong tay.
Cô gái trong ảnh, ánh mắt cười cong cong, trong mắt lấp lánh như sao trời sáng chói.
Đôi môi khô nứt của anh mấp máy, khẽ giọng thì thầm gọi, hết lần này qua lần khác.
"Vãn Khanh, anh sai rồi."
"Em quay lại có được không..."
Gió tuyết ngày một lớn, vùi lấp đi tiếng gọi của anh, cũng vùi lấp đi cả sự xám hối muộn màng, không còn mảy may ý nghĩa của anh.
Bụi trần vạn trượng này, chung quy lại, vẫn là không độ được chân tình của anh, cũng không thể nào chuộc lại tội lỗi mà anh đã gây ra.
—Hoàn—