Từ sau khi lên đại học, có không ít nữ sinh theo đuổi tôi, nhưng tôi ngay cả WeChat của họ cũng lười kết bạn.
Tôi cũng từng nghĩ đến việc thử theo đuổi Diệp Nịnh, lại cảm thấy cô ấy và chị tôi chắc chắn sẽ coi tôi như bệnh nhân tâm thần.
Cô ấy đại khái cần một khoảng thời gian rất dài mới có thể bước ra khỏi chuyện đó, trong thời gian này tôi sẽ không đi làm phiền cô ấy.
Dù sao thì mỗi lần chị tôi gọi điện thoại giọng cũng to muốn chết, cô ấy tự cho rằng mình đang nói thì thầm, thực ra tôi đều có thể nghe được rõ mồn một.
Diệp Nịnh chuyển nhà rồi, đổi công việc, còn thăng chức tăng lương, ngay cả bảng giá của tiệm làm nail mà các cô ấy hay đi tôi cũng sắp học thuộc lòng rồi.
Tôi thầm mừng vì công việc của chị tôi không phải là công việc bảo mật, nếu không cả tổ chức rất có thể sẽ vì chị ấy mà sập mất.
Sau này cứ đến kỳ nghỉ hè, một mình tôi về quê, ngay cả điện thoại của chị tôi cũng không nghe được nữa.
Thế thì đến nhà mẹ Diệp uống trà trò chuyện cùng bà ấy, tay nghề nấu nướng cũng học được trong khoảng thời gian đó.
Tôi thậm chí còn hỏi bà ấy mua nước xả vải hiệu Comfort, bởi vì trên người Diệp Nịnh luôn có một mùi hương rất dễ ngửi khiến người ta muốn lại gần.
Đây được tính là yêu thầm sao?
Nếu không sao tôi lại luôn làm ra mấy chuyện ngu ngốc thế chứ?
Nhưng tôi chưa từng nghĩ tâm tư thầm kín này vậy mà lại có ngày nhìn thấy ánh sáng mặt trời.
Hôm đó là thứ Sáu, lúc tôi về đến nhà đã là khoảng mười giờ tối, nhìn từ xa đã thấy trên giường có một người đang nằm.
Gặp ma, tại sao tôi lại liếc mắt một cái là nhận ra ngay đó là Diệp Nịnh?
Cô ấy uống khá nhiều, cả người nồng nặc mùi rượu.
Tôi muốn bế cô ấy sang phòng chị tôi, cô ấy tự lăn xuống thì không nói làm gì, lại còn coi tôi là chị tôi mà sờ soạng loạn xạ.
Thật sự muốn mạng mà.
Nhưng tôi không muốn cho cô ấy cơ hội hối hận.
Không phải là yêu đương thôi sao?
Với người khác thì được, tại sao tôi lại không được?
Sau này phát hiện ra cô ấy không hề bị ức hiếp.
Hóa ra cô ấy cũng không ngốc, chưa bị tra nam lừa đến mức cặn bã cũng chẳng còn.
Cô ấy muốn giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, vì thế còn mở ra cho tôi không ít phúc lợi.
Tôi đồng ý rồi.
Dù sao tôi cũng chưa định cho chị tôi biết sớm như vậy.
Cùng cô ấy gìn giữ một bí mật chung, lúc không có việc gì thì lấy lời trêu chọc cô ấy, cảm giác này cũng khá tuyệt.
Nhưng tôi lại phát hiện ra cô ấy lén đi mua thuốc tránh thai.
Nghe cô ấy mở miệng một tiếng "Em trai", hai tiếng "Em yên tâm", trong lòng tôi đột nhiên rất bực bội, còn cảm thấy mình hơi cặn bã.
Vẫn là nên theo đuổi cô ấy trước thôi.
Tôi nghĩ.
Ít ra cũng phải để cô ấy biết, tôi là thật lòng.
Tôi bảo cô ấy đến xem tôi đánh bóng rổ.
Kết quả cô ấy ăn mặc như một quả cầu disco lấp lánh, còn đứng trên khán đài hô to tên tôi.
Trận đấu đó tôi suýt nữa thì bị số 7 bên đối phương đè bẹp, nghe đồng đội càu nhàu đến mức tai sắp tê rần.
May mà thắng rồi.
Đồng đội tôi đều tò mò về thân phận của Diệp Nịnh.
Vốn dĩ tôi muốn nói là bạn, nhưng cô ấy đã cướp lời nói thẳng là chị em.
Lại còn nhất định phải ngẩng cao đầu ưỡn ngực nói năng hùng hồn, không biết nam sinh đại học bây giờ trong đầu toàn là phế liệu màu vàng sao?
Hết cách rồi, tôi đành phải bọc cô ấy lại.
Sau vài ly rượu vào bụng, đồng đội của tôi bắt đầu gặng hỏi xem cô ấy có bạn trai hay chưa.
Lúc đó tôi đang nghĩ, không thể nào đâu.
Tôi sẽ không cho phép bất kỳ ai ngoại trừ tôi theo đuổi cô ấy, vì vậy vào lúc cô ấy ngoắc ngón tay với tôi, tôi đã không kìm được mà hôn cô ấy.
Diệp Nịnh muốn vạch rõ ranh giới với tôi, còn chuyển cho tôi mười ngàn tệ.
Tôi cười.
Trong mắt cô ấy tôi vậy mà cũng khá đáng tiền sao?
Sau đó tôi không liên lạc với cô ấy nữa, ở nhà cũng cự tuyệt mọi giao tiếp với chị tôi, không muốn nghe chị ấy gọi điện thoại.
Tôi sợ vừa nghe thấy giọng nói của Diệp Nịnh, tôi sẽ không kìm được muốn chạy đi tìm cô ấy.
Nếu cô ấy thực sự không thích tôi, điều này đại khái sẽ trở thành một loại quấy rầy.
Còn về phần Tạ Nhất Hàng ——
Tôi muốn tẩn anh ta từ lâu rồi.
Trùng hợp như vậy anh ta lại chạy tới Bắc Kinh công tác, còn bị tôi bắt gặp trong nhà hàng.
Tôi nghe anh ta nói chuyện phiếm với bạn, vậy mà lại còn lôi kéo đến trên người Diệp Nịnh.
Rất tốt.
Tôi đè đầu anh ta xuống đất mà đánh.
Hai đồng đội của tôi cũng có chút ngây người, may mà còn biết giúp tôi giữ lấy bạn của Tạ Nhất Hàng.
Cho lực nhất là, sau khi đến đồn cảnh sát, bọn họ vậy mà lại coi Diệp Nịnh thành chị tôi dẫn tới.
Thực ra tôi có chút sợ Diệp Nịnh chạm mặt Tạ Nhất Hàng.
Thậm chí còn nghĩ xong, nếu cô ấy không có cốt khí mà cứ nhìn chằm chằm anh ta, đi ra ngoài tôi sẽ đưa cô ấy đến bệnh viện tẩy não.
Nhưng cô ấy không nhìn, từ đầu đến cuối kiêu ngạo như một con khổng tước nhỏ.
Lúc nghe tôi gọi tên cô ấy, còn thẹn thùng đến mức vành tai đều đỏ ửng.
Bộ dạng đó quả thực đáng yêu đến chết mất.
Tôi đột nhiên nghĩ, cô ấy đối với tôi chắc cũng không phải hoàn toàn không có cảm giác nhỉ?
Có lẽ, tôi có thể thử lại xem sao.
Lại vô lại thêm một chút.
Mặt dày thêm một chút.
Tôi trực tiếp ở lỳ trong nhà cô ấy.
Mặc dù đãi ngộ là ngủ trên chiếc ghế sofa ngắn cũn không có lò sưởi.
Nhưng chỉ cần có thể ở cùng cô ấy, những chuyện này đều không thành vấn đề.
Diệp Nịnh vẫn sẽ từ chối tôi, lại nhịn không được mà quan tâm tôi.
Tôi biết cô ấy chỉ là khẩu thị tâm phi, không qua được rào cản trong lòng mình mà thôi.
Tôi nguyện ý chờ.
Bao lâu cũng được.
Nhưng may mắn là, cô ấy không để tôi phải đợi quá lâu.
Cái ngày ở bên nhau đó, cô ấy đại khái tưởng tôi muốn hôn cô ấy, nhưng tôi chỉ ôm cô ấy một cái, lại có chút thất vọng nhỏ.
Chậc, thật đáng yêu.
Tôi cúi xuống sát tai cô ấy thì thầm: "Đang bị cảm, đợi khỏi rồi sẽ hôn chị."
Tương lai còn rất dài, mỗi một ngày sau này, tôi đều có thể hôn cô ấy.
—Hoàn—