Từ sau khi cho Diệp Nịnh xem chiếc hộp thiếc giấu dưới gầm giường, cô ấy thường hay hỏi tôi, rốt cuộc tôi bắt đầu thích cô ấy từ khi nào.
Nhưng nói thật, ngay cả bản thân tôi cũng không biết.
Hình như từ lúc tôi bắt đầu có ký ức, tôi đã lớn lên ở nhà họ Diệp.
Hai nhà chúng tôi là hàng xóm, lúc đó ba mẹ bận rộn công việc, liền nhờ mẹ Diệp giúp đỡ chăm sóc tôi.
Cho tới mức có một khoảng thời gian rất dài, tôi đều tưởng mẹ Diệp mới là mẹ ruột của tôi, Diệp Nịnh là chị gái ruột của tôi.
Mọi người chỉ nhớ chuyện Diệp Nịnh lấy thẻ bài trùng đi đổi đồ ăn vặt với tôi hồi nhỏ.
Nhưng thực ra không phải vậy.
Cô ấy đối xử với tôi rất tốt, cũng rất kiên nhẫn.
Mỗi lần mẹ Diệp lấy đồ ăn vặt ra, cô ấy đều sẽ nói "Để em trai ăn trước".
Cô ấy sẽ giúp tôi bóc vỏ chuối, còn nhớ rõ sở thích của tôi.
Thậm chí ngay cả khi lừa đồ ăn vặt của tôi, cô ấy cũng nhất định phải dỗ dành cho đến khi tôi đồng ý mới thôi.
Chỉ cần tôi tỏ ra không vui một chút, cô ấy sẽ xám xịt chạy về nhà.
Đáng yêu nhất là, ngay cả bản thân cô ấy cũng quên béng mất chuyện này.
Tôi luôn không cảm thấy mình đã điên cuồng thích Diệp Nịnh ngay từ lúc còn nhỏ như vậy, nhưng nếu như thích có mầm mống, đại khái là đã bắt đầu từ lúc đó rồi nhỉ?
Sau này cô ấy và chị tôi đi học ở tỉnh khác, mỗi lần các cô ấy về tôi đều rất vui vẻ lẽo đẽo theo sau, ba mẹ còn tưởng tình cảm giữa tôi và Tưởng Nguyệt tốt lắm, chỉ có tôi mới cảm thấy bọn họ suy nghĩ quá nhiều.
Không thấy chị gái tôi không có nhà, tôi sống vui vẻ tự tại biết nhường nào sao?
Nhưng nói ra cũng thật kỳ lạ, chỉ cần được nhìn thấy Diệp Nịnh, nội tâm của tôi luôn luôn an định và rạo rực, lúc làm bài tập bên cạnh cô ấy, hiệu suất cao đến lạ thường.
Lúc đó tôi chưa từng nghĩ sẽ làm gì với cô ấy, chỉ đơn thuần cất giữ tâm tình này mà thôi.
Năm tôi học lớp mười, Diệp Nịnh yêu đương.
Đối phương là một đàn anh khóa trên lớn hơn cô ấy hai khóa, nghe nói vừa cao vừa đẹp trai, còn chưa tốt nghiệp đã nhận được offer của công ty lọt top 500 thế giới, nói chung là được chị tôi khen ngợi đến mức hoa sen nở rộ.
Nhưng chẳng bao lâu sau, chị tôi lại bắt đầu mắng mỏ anh ta.
Nghe nói anh ta bị đồng nghiệp dẫn đến sòng bạc nào đó, chỉ trong một đêm thua sạch ba trăm ngàn.
Đều là sự hư vinh của đàn ông đang giở trò mà thôi, anh ta nói không đi chẳng lẽ người khác còn ép đầu anh ta bắt đi đánh bạc sao?
Tôi đoán anh ta sẽ nhanh chóng tìm Diệp Nịnh vay tiền, nhưng không ngờ anh ta lại vô sỉ đến mức này, lại bắt Diệp Nịnh đi vay nặng lãi bằng ảnh khỏa thân.
Chị tôi vừa chửi rủa vừa gom tiền trong nhà, còn nhắm vào tiền tiêu vặt của tôi.
"Cho chị mượn tạm một chút, qua năm trả lãi cho em được không?"
Tôi biết chị ấy sẽ không trả, vốn dĩ cũng không định bắt chị ấy trả, chỉ hảo tâm nhắc nhở: "Chỗ này của em chỉ có hai mươi ngàn, cộng thêm của chị..."
Tôi nhìn qua tiền của chị ấy, thôi bỏ đi, còn ít hơn cả tôi, thật không biết bình thường chị ấy tiêu tiền vào việc gì.
"Cả số lẻ cũng không gom đủ, chị chắc chắn là có tác dụng chứ?"
"Thế cũng tốt hơn là không có gì!"
Chị tôi ôm tiền rời đi.
Qua hai ngày, tôi nghe lỏm điện thoại của chị ấy, mới biết lúc Diệp Nịnh đứng trước cửa ải cuối cùng đã đổi ý, vậy mà tôi lại có cảm giác như sống sót sau tai nạn.
Nhưng kết quả bọn họ vẫn không chia tay.
Tôi mù mắt rồi.
Chị tôi nói: "Tạ Nhất Hàng ngoại trừ lần đánh bạc đó ra hình như cũng không có tật xấu gì khác, em không biết anh ta vì để níu kéo Nịnh Nịnh mà đã nỗ lực đến nhường nào đâu."
Tôi cảm thấy với IQ này của chị ấy thì đừng nên yêu đương nữa, tốt nghiệp đại học xong ngoan ngoãn đợi người nhà sắp xếp xem mắt đi.
Một người đàn ông đến cả giới hạn cuối cùng cũng không còn nữa, thì nỗ lực có tác dụng gì?
Biết được tin họ chia tay, là vào kỳ nghỉ hè năm tôi học lớp mười hai.
Tôi thi đỗ vào một trường đại học trọng điểm 985 ở Bắc Kinh, ba mẹ đều rất vui, còn mở mấy mâm cỗ ở nhà hàng.
Hôm đó Diệp Nịnh cũng tới, nhưng lúc ăn cơm lại cứ luôn tâm hồn treo ngược cành cây.
Tôi liếc thấy khung chat WeChat trên điện thoại của cô ấy.
Cô ấy gửi rất nhiều tin nhắn cho Tạ Nhất Hàng, bên kia trước sau vẫn không trả lời.
Sau đó tôi đi vệ sinh, lúc ra ngoài nghe thấy cô ấy cãi nhau với người ta trong điện thoại.
Hình như là Tạ Nhất Hàng giấu cô ấy lén từ chức ở Bắc Kinh, chạy theo một bạch phú mỹ về quê ở Thiên Tân rồi.
Tên này, quả nhiên vẫn vô liêm sỉ như xưa.
Lúc Diệp Nịnh phát hiện ra tôi cô ấy rất hoảng hốt, nhưng trong một giây lại khôi phục nụ cười, làm như không có chuyện gì mà chúc mừng tôi thi đỗ đại học.
Bàn tay cầm điện thoại của cô ấy không ngừng run rẩy, giống như sắp không trụ nổi nữa.
Chết tiệt, tôi vậy mà lại cảm thấy mình còn căng thẳng hơn cả cô ấy.
"Có thể đưa em đến sân vận động không? Lát nữa em có hẹn đánh bóng rổ với bạn."
Tôi không biết mình có thể làm gì cho cô ấy, đưa cô ấy rời khỏi đây, không cần phải gượng cười trước mặt đám họ hàng bề trên này liệu có ích gì không.
Lần đầu tiên tôi ý thức được một cách sâu sắc như vậy, thân phận "thằng nhóc con" quả thật là bị hạn chế.
Hôm đó sau khi đưa tôi đến sân vận động, Diệp Nịnh không hề rời đi ngay lập tức, xe của cô ấy cứ đỗ bên ngoài cổng lớn của nhà thi đấu.
Tôi đánh bóng thua thê thảm.
Trong đầu không thể khống chế cứ nghĩ, một mình cô ấy ngồi trong xe làm cái gì.
Có khóc không?
Một cô gái thích cười như cô ấy, lúc khóc chắc phải khiến người ta đau lòng chết mất.