Lúc này, tại một khách sạn ở nước Y.
Đường Uyển, người đồng nghiệp phụ trách đón tiếp, gõ cửa phòng khách sạn.
"Chi Ý, căn hộ để cô định cư ở đây tôi đã tìm xong rồi, bây giờ có thể qua đó luôn."
"Cảm ơn, vất vả cho chị rồi." Kiều Chi Ý vừa nói lời cảm ơn, vừa xách hành lý bước ra ngoài.
Đường Uyển theo phản xạ bước vào trong phòng: "Hành lý khác của cô đâu? Tôi xách giúp cô."
Kiều Chi Ý lắc đầu: "Không có, chỉ có một cái vali này thôi."
Đường Uyển sững người một lúc, đảo mắt nhìn quanh một vòng, cuối cùng dồn ánh mắt về chiếc vali cỡ 24 inch trên tay cô.
"Đến nơi xa xôi thế này, cô chỉ mang có ngần ấy đồ thôi sao?"
Kiều Chi Ý mỉm cười: "Rất nhiều thứ có thể mua lại mà."
Cô chỉ mang theo một ít quần áo thay đổi và giấy tờ tùy thân, cùng với một bức ảnh chụp chung với mẹ Kiều.
Những thứ khác, đối với cô mà nói đều là gánh nặng.
Bao gồm cả, thứ tình cảm không nhận được sự hồi đáp.
Bất kể là tình yêu, hay là tình thân.
Kể từ giây phút lựa chọn rời đi, Kiều Chi Ý đã hạ quyết tâm sẽ không lưu luyến nữa.
Đường Uyển giúp cô để vali vào cốp xe, miệng vẫn không ngừng nói.
"Rất nhiều người đều thấy bên này quá xa xôi, không nỡ xa gia đình bạn bè."
"Chi Ý, cô xinh đẹp thế này, đã có bạn trai chưa?"
Kiều Chi Ý hơi khựng lại, không thể khống chế mà nhớ tới Bùi Quan Dữ.
Bây giờ chắc hắn đang tổ chức hôn lễ với Nhan Tuyết rồi.
Trước khi lên máy bay, cô đã xóa hết bạn chung của hai người, cũng chặn luôn các bài đăng của Kiều Úc Châu, không muốn xem bất kỳ thông tin nào về việc Bùi Quan Dữ và Nhan Tuyết kết hôn.
Nhưng cô không nhịn được suy nghĩ, trên người Nhan Tuyết liệu có mặc chiếc váy cưới ngày hôm đó không? Bùi Quan Dữ liệu có cười dịu dàng hơn không?
Cứ như vậy cũng tốt, cùng là yêu thầm, ít nhất Bùi Quan Dữ cũng hạnh phúc hơn bản thân mình.
Đè nén sự chua chát trong cổ họng, Kiều Chi Ý cười nhạt: "Chưa có, có thì tôi đã không đến đây rồi."
Đường Uyển cũng bật cười: "Cũng phải, nếu không thì lại thành yêu xa rồi."
"Nhưng cô yên tâm, bên chúng ta cũng có rất nhiều anh chàng đẹp trai nha, đến lúc đó tôi có thể giới thiệu cho cô."
Kiều Chi Ý xua tay: "Đợi công việc ổn định lại rồi hẵng nói."
Suốt chặng đường vừa đi vừa cười nói, chẳng mấy chốc đã đến căn hộ.
Như một lời cảm ơn, cô đề nghị mời Đường Uyển ăn tối.
Đường Uyển đã ở bên này một thời gian dài, liền giới thiệu một nhà hàng đồ Trung nghe nói hương vị rất tuyệt.
Trong lúc chờ món, cô chỉ tay về phía trạm tàu điện ngầm ở phía bên kia đường cho Kiều Chi Ý.
"Vị trí này gần công ty, giá thuê nhà lại còn rẻ hơn mấy chỗ khác, ngồi tàu điện 2 trạm là đến rồi."
"Nghe môi giới nói căn nhà này chiều nay vừa mới trống ra là lập tức giới thiệu cho chúng ta liền, Chi Ý, cô may mắn thật đấy!"
Nghe đến hai chữ may mắn, Kiều Chi Ý không hiểu sao cảm thấy có chút kỳ lạ.
Những năm qua, cô hình như đúng là rất may mắn.
Rất nhiều chuyện không vừa ý đều đột nhiên được giải quyết.
Lần nào cũng trùng hợp như vậy.
Cứ giống như... có người luôn dõi theo cô, giúp đỡ cô vậy.
Khoảnh khắc suy nghĩ này hiện lên, Kiều Chi Ý đột ngột rùng mình một cái.
Dừng lại! Lại đang suy nghĩ lung tung cái gì vậy.
Cô vội vàng xua tan những suy nghĩ đó.
Lúc này, nhân viên phục vụ cũng đã bưng thức ăn lên.
Sườn xào chua ngọt, trứng xào cà chua, đậu phụ ma bà, đều là những món ăn gia đình.
Bận rộn cả ngày, sự thèm ăn của Kiều Chi Ý cũng bị đánh thức, cô cúi đầu bắt đầu ăn.
Vì tâm trạng lơ đãng, đột nhiên cô bị ớt sặc đến mức ho sặc sụa.
Đường Uyển vội vã rót cho cô một ly nước đưa sang: "Uống ngụm nước cho dịu lại đi!"
Kiều Chi Ý nhận lấy, nhấp từng ngụm nhỏ, lúc này mới đỡ hơn một chút.
Nước mắt sinh lý làm mờ đi tầm nhìn, có người đưa tới một tờ khăn giấy, là giọng nói của một người đàn ông: "Lau đi."
"Cảm ơn..."
Kiều Chi Ý chẳng kịp nghĩ ngợi gì, chỉ tưởng là nhân viên phục vụ.
Cho đến khi lau xong nước mắt, xuất hiện trong tầm nhìn là chiếc đồng hồ Rolex quen thuộc đeo trên bàn tay rõ từng khớp xương.
Kiều Chi Ý đột ngột ngẩng đầu lên, va phải con ngươi sâu thẳm của Bùi Quan Dữ.
Ngay lúc này, ở một nơi cô không hề hay biết, bảng điều khiển màu xanh lam trước mắt Bùi Quan Dữ nhấp nháy vài cái——
Giá trị tình yêu của Kiều Chi Ý từ 60% lại giảm xuống còn 55%.
【Tình yêu của đối phương đối với ngài đã giảm từ hảo cảm xuống mức bình thường, xin ký chủ hãy tiếp tục cố gắng.】