Kiều Chi Ý không biết Bùi Quan Dữ đã nhìn thấy cái gì, chỉ thấy ánh mắt hắn dần dần tối lại.
"Chi Ý, đây là bạn cô sao?" Giọng của Đường Uyển kéo cô trở về với thực tại.
Kiều Chi Ý thu hồi ánh mắt, khẽ lắc đầu.
"Không phải."
Dù không biết tại sao Bùi Quan Dữ lại xuất hiện ở đây, nhưng có một điều chắc chắn rằng, tuyệt đối không phải vì cô.
Rất có thể... là đến hưởng tuần trăng mật cùng Nhan Tuyết.
Rõ ràng cô đã đi xa đến thế này rồi, tại sao vẫn phải bắt cô chứng kiến bọn họ thân mật với nhau.
Trái tim cô đâu phải làm bằng đá, làm sao chịu đựng nổi việc bị tàn phá hết lần này đến lần khác.
Kiều Chi Ý không muốn có bất cứ dây dưa nào với Bùi Quan Dữ nữa.
Sự thèm ăn cũng tan biến, cô dứt khoát đứng lên đi thanh toán.
"Xin lỗi, dạ dày tôi có chút không thoải mái nên về nghỉ trước, chị cứ từ từ ăn nhé."
"Tôi đã thanh toán rồi." Cổ tay cô bất ngờ bị túm lấy, giọng nói của Bùi Quan Dữ có chút khàn khàn, "Kiều Chi Ý, tôi có chuyện muốn nói với em."
Đường Uyển cũng nhìn ra Kiều Chi Ý và Bùi Quan Dữ có quen biết nhau nên không hỏi nhiều, chỉ dặn cô nghỉ ngơi cho tốt rồi chủ động rời đi.
Kiều Chi Ý mím môi rút tay ra, lạnh nhạt nói: "Anh Quan Dữ, anh vừa mới kết hôn, vẫn là đừng để người ta hiểu lầm."
Nghe xong, vẻ mặt lạnh lùng của Bùi Quan Dữ lại dâng lên một tia sốt sắng.
"Tôi không có kết hôn, người kết hôn với Nhan Tuyết là anh trai tôi."
"Người tôi thích, từ trước đến nay đều là em."
Kiều Chi Ý sững sờ, có chút nghi ngờ không biết mình có bị ảo thính hay không.
Bùi Quan Dữ... sao lại nói thích cô?
Nhưng Bùi Quan Dữ vẫn tiếp tục nói: "Em nhìn thấy các con số trên đầu tôi đúng không? Đó là một hệ thống đột ngột xuất hiện cách đây 7 năm, nó nói sẽ làm cho em thích tôi, nhưng nó lại gắn nhầm giá trị tình yêu thành giá trị bực bội."
"Cứ mỗi lần nghĩ đến việc em thích Kiều Úc Châu, giá trị bực bội của tôi lại không cách nào kiềm chế được..."
Bùi Quan Dữ nói đến đây, giọng nói chợt ngừng lại.
Mãi một lúc sau, khi mở miệng giọng hắn càng trở nên trầm khàn, tự giễu bật cười một tiếng.
"Chi Ý, hảo cảm của em đối với tôi lại giảm thêm 5 điểm nữa rồi..."
"Vậy sao?" Kiều Chi Ý hoàn hồn, tâm trạng bình tĩnh hơn những gì cô nghĩ.
"Xin lỗi, nếu trước đây nghe anh nói những điều này, tôi sẽ rất vui."
"Nhưng bây giờ, tôi cảm thấy cần phải tiêu hóa quá nhiều chuyện, có chút mệt rồi."
Ánh mắt Bùi Quan Dữ chợt tối đi, trong đôi mắt đen nhánh lướt qua rất nhiều cảm xúc phức tạp, Kiều Chi Ý không nhìn rõ được.
Đôi môi mỏng mấp máy, hắn thốt ra vài chữ: "Ngay cả khi tháo gỡ được hiểu lầm, chúng ta lẽ nào cũng đành bỏ lỡ nhau sao?"
Trong lòng Kiều Chi Ý cũng rối bời.
Cô thích Bùi Quan Dữ bao nhiêu năm như vậy, nhìn thấy dáng vẻ này của hắn đương nhiên không thể hoàn toàn không gợn sóng.
Thế nhưng bảo cô cứ thế chấp nhận tất cả, cô cũng không làm được.
Kiều Chi Ý cúi gằm mặt, không nhìn biểu cảm của hắn, rảo bước nhanh hơn.
"... Tôi cần phải suy nghĩ thật kỹ, tôi đi trước."
Quán ăn cách căn hộ không xa, đi mấy phút là tới.
Kiều Chi Ý đi rất vội vã, giống như đang chạy trốn.
Ngay khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, cô mới thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.
Những lời Bùi Quan Dữ nói, cô cũng không biết có nên tin hay không.
Những con số hắn nói, cô quả thực đã nhìn thấy, vậy nên hệ thống đó có lẽ thực sự tồn tại.
Thế nhưng sự tồn tại của hệ thống đó, có thực sự là vì Kiều Chi Ý cô không?
Bùi Quan Dữ cùng Nhan Tuyết đi thử váy cưới, giúp cô giải vây, những sự dịu dàng và quan tâm hắn dành cho cô, và cả bài đăng về mối tình đầu kia...
Quá nhiều quá nhiều chi tiết, chứng minh sự đặc biệt của cô trong mắt Bùi Quan Dữ.
Trong lòng thấp thỏm không yên, Kiều Chi Ý cầm điện thoại lên, muốn xem đối tượng kết hôn của Nhan Tuyết rốt cuộc có phải Bùi Quan Dữ hay không.
Nhưng vừa mở Wechat, cô đã nhìn thấy một nhóm chat bị mình chặn đẩy lên đầu tiên, có vẻ như đang trò chuyện rất kịch liệt.
Đây là nhóm anh em của Kiều Úc Châu, cũng là do hồi nhỏ Kiều Chi Ý kéo vào, thời gian quá lâu, cô lại không bao giờ lên tiếng, bọn họ gần như đã quên mất sự tồn tại của Kiều Chi Ý.
Giây tiếp theo, cô nhìn thấy tên mình vụt qua.
Kiều Chi Ý ấn vào xem, lúc này mới phát hiện ra bọn họ đang đặt cược.
【Kiều thiếu gia và anh Bùi đang thi xem ai tán đổ Kiều Chi Ý? Thật hay giả thế?】
【Còn giả được sao? Là chính miệng bọn họ nói đó!】
【Các cậu nghĩ Kiều Chi Ý sẽ ở bên ai?】
【Tôi cược Kiều thiếu gia sẽ dỗ dành được Kiều Chi Ý trước! Trước kia cô ta liếm gót anh ấy thế nào mọi người đều nhìn thấy rõ rồi đấy!】
【Vậy tôi cược Quan Dữ! Những thứ cậu ấy muốn xưa nay chưa bao giờ trượt! Huống hồ gì là vịt con xấu xí như Kiều Chi Ý.】
Tay Kiều Chi Ý lơ lửng trên không trung rất lâu, cuối cùng tự giễu nhếch mép cười.
Hóa ra, lại là vì trò chơi nhàm chán này.